22/09/2009

Luyện Ngục: Tại Sao Phải Cầu Nguyện Cho Các Linh Hồn Mồ Côi? (phần 2)

D. Tại Sao Phải Cầu Nguyện Cho Các Linh Hồn Mồ Côi? (Trang 15 trong Sách)

Quy Luật lớn nhất của Thiên Chúa chúng ta là chúng ta phải biết yêu thương nhau, một cách chân tình và thành thật. Điều răn đầu tiên chính là hãy yêu Thiên Chúa với hết cả lòng trí và tâm hồn ngươi. Điều răn thứ hai, vốn cũng là một phần của Điều răn thứ nhất, chính là yêu hàng xóm láng giềng, như là yêu chính mình chúng ta vậy. Đây không chỉ là một lời khuyên hay một mong ước thuần túy của Thiên Chúa mà thôi. Mà nó còn là nền tảng, là cốt lõi của các điều răn giảng dạy của Người. Thì quả đúng là Ngài đã yêu Thiên Chúa và yêu đồng loại hết mình. Chúng ta đọc trong sách Phúc Âm Thánh Máthêu, chương 25, từ câu 34 đến câu 46, những ngôn từ mà Thiên Chúa sẽ phán xét chúng ta vào Ngày Cánh Chung như:

* Câu 34: “Bấy giờ Vua sẽ nói với những người ở bên phải: “Hãy đến! Hỡi những kẻ được Cha ta chúc phúc, hãy lĩnh lấy làm cơ nghiệp Nước đã dọn cho các ngươi từ tạo thiên lập địa.”
* Câu 35: “Vì xưa Ta đói mà các ngươi đã cho Ta ăn, Ta khát mà các ngươi đã cho Ta uống, Ta là khách lạ mà các ngươi đã tiếp rước,”
* Câu 36: “Ta mình trần mà các ngươi đã cho Ta áo mặc, Ta đau yếu mà các ngươi đã thăm viếng, Ta ở tù mà các ngươi đã đến với Ta.”
* Câu 37: “Bấy giờ kẻ lành đáp lại rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng tôi thấy Người đói mà đã nuôi dưỡng, khát mà đã cho uống;””
* Câu 38: “Có bao giờ chúng tôi thấy Người là khách lạ mà đã tiếp rước, mình trần mà đã cho mặc,”
* Câu 39: “Có bao giờ chúng tôi thấy Người đau yếu hay ở tù mà chúng tôi đã đến với Người?”
* Câu 40: “Đáp lại Vua sẽ nói với họ: “Quả thật, Ta bảo các ngươi: những gì các ngươi đã làm cho một người trong các anh em hèn mọn nhất này của Ta, là các ngươi đã làm cho chính mình Ta.””
* Câu 41: “Bấy giờ Ngài cũng sẽ nói với những người ở bên trái: “Hỡi phường bị chúc dữ, hãy xéo đi xa Ta, mà vào lửa đời đời đã dọn sẵn cho ma quỷ cùng chư thần của nó.”
* Câu 42: “Vì xưa Ta đói, các ngươi không cho Ta ăn, Ta khát mà các ngươi không cho Ta uống,”
* Câu 43: “Ta là khách lạ mà các ngươi không tiếp rước, Ta mình trần mà các ngươi không cho mặc, Ta đau yếu và ở tù mà các ngươi đã không thăm viếng.”
* Câu 44: “Bấy giờ họ cũng đáp lại rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng tôi đã từng thấy Người đói hay khát, khách lạ hay mình trần, liệt lào hay ở tù, mà chúng tôi lại đã không giúp đáp Người?””
* Câu 45: “Bấy giờ Ngài đáp lại họ rằng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, những gì các ngươi đã không làm cho một người nào trong các kẻ hèn mọn nhất này, là các ngươi đã không làm cho chính mình Ta.”
* Câu 46: “Và chúng sẽ phải vào cực hình đời đời, còn kẻ lành thì được vào sự sống đời đời.”

Một vài người Công Giáo dường như nghĩ rằng điều Luật này đã rơi vào sự quên lãng vào những ngày của sự tự khẳng định, của sự ích kỷ, khi chúng ta chỉ nghĩ về chính bản thân của chúng ta và những sự phóng đại, thêu dệt của riêng chúng ta mà thôi.

Họ nói rằng: “Thật là vô ích khi phải cố nêu ra Luật về Lòng Yêu Thương vào thời đại ngày nay, vì mỗi người, chỉ biết nghĩ về riêng mình.” Thì điều đó quả là sai lầm lớn! Luật Lệ lớn nhất của Thiên Chúa vẫn còn được hiện hữu, vẫn còn có hiệu lực, và cứ thế, cho đến mãi muôn đời, muôn kiếp. Hơn lúc nào hết, thì đó chính là nghĩa vụ của chúng ta, và đó cũng chính là cách mà chúng ta được cứu rỗi!

Chúng Ta Được Liên Kết Để Biết Cầu Nguyện Cho Các Linh Hồn

Chúng ta luôn luôn lúc nào cũng bị kết gắn để biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau, hàng xóm của chúng ta càng cần chúng ta bao nhiêu, thì sự nghiêm ngặt và khẩn thiết của nghĩa vụ này càng cấp thiết bấy nhiêu. Nó không phải là một sự thiện ý để chúng ta có thể là ra tay giúp, hoặc không hề; mà đó là nghĩa vụ của chúng ta: chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau.

Chẳng hạn như, sẽ là một trọng tội lớn, nếu như chúng ta từ chối những người nghèo, và những người túng thiếu thức ăn cần thiết để giữ cho họ có thể sống còn. Sẽ là kinh khủng nếu chúng ta từ chối những người đang tuyệt vọng cần sự giúp đỡ của chúng ta, khi chúng ta đi ngang qua, mà chẳng hề chìa tay ra để cứu giúp một người đang bị mắc cạn. Không những chúng ta phải giúp đỡ những người khác khi cần thiết và thuận tiện, mà chúng ta còn phải biết nổ lực hy sinh, khi cần đến, để viện trợ, cứu giúp cho các anh em chúng ta trong lúc gieo neo, hiểm nghèo.

Giờ đây, ai đang cần sự giúp đỡ khẩn thiết nhất của chúng ta về lòng bác ái hơn là những linh hồn nơi lửa luyện tội? Làm sao mà chúng ta có thể đem ra so sánh cho được cái đói, cái khát, hay những nổi thống khổ ở trần gian so với những cực hình kinh hãi nơi lửa luyện tội? Không có bất kỳ người nghèo hay người bệnh hoạn, yếu đau, hay những người đang phải gánh chịu nổi thống khổ mà chúng ta thấy được chung quanh chúng ta có những nhu cầu hết sức cấp thiết cần đến sự trợ giúp của chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta lại tìm thấy được rất nhiều người từ tâm, độ lượng, trong khi đó, các linh hồn, lại không được như vậy? Họ còn có thể nhờ vã được ai chăng? Vì trong số họ, là các người mẹ, người cha, bạn hữu và anh em của chúng ta, thế mà chúng ta cứ bỏ mặc họ nơi lửa luyện tội?

Thiên Chúa Mong Muốn Chúng Ta Giúp Đỡ Các Linh Hồn

Trong bất kỳ trường hợp nào, họ vẫn là những người bạn thân nhất của Thiên Chúa. Ngài vẫn luông iúp đỡ họ; Ngài thành thật mong muốn tât cả họ đều được lên nước thiêng đàng. Để họ không bao giờ còn lỗi nghịch với chính Thiên Chúa, và theo tiền định, họ cần phải ngự bên Thiên Chúa cho đến muôn đời, mãi kiếp. Vâng, đúng thế, sự công minh, chánh trực của Thiên Chúa đòi hỏi họ phải biết ăn năn đền tội, nhưng bằng một sự miễn trừ sắp đặt từ trước, Ngài đã đặt họ vào trong chính bàn tay của chúng ta, để chúng ta có cách trợ giúp cho họ, Ngài ban cho chúng ta quyền năng để làm dịu đi hay để giúp họ được siêu thoát khỏi lửa luyện tội. Chẳng có gì làm Ngài hài lòng hơn là việc ch1ung ta biết cách ra tay giúp đỡ những linh hồn đó. Ngài rất là đội ơn chúng ta vì như thể là chúng ta đã giúp chính mình Ngài vậy.

Đức Mẹ Cũng Mong Muốn Chúng Ta Giúp Đỡ Các Linh Hồn

Chưa có một người mẹ nào ở trần gian này lại quá đổi yêu thương người con đã chết, đã cố gắng gánh lấy mọi nổi đau, như là Mẹ Maria để tìm sự an ủi cho những người con của Mẹ hiện đang phải chịu những khổ đau nơi lửa luyện tội, Mẹ cũng mong muốn tất cả những linh hồn ấy cũng được ở với Mẹ trên nước thiêng đàng. Chúng ta mang đến cho Mẹ một tình yêu khôn tả cứ mỗi lần chúng ta giúp cho một linh hồn ra khỏi nơi luyện ngục.

Các Linh Hồn Sẽ Đáp Trả Lại Cho Chúng Ta Gấp Ngàn Lần

Thế nhưng làm sao chúng ta có thể hiểu được những tình cảm của chính các linh hồn? Sẽ còn có bất cứ từ ngữ nào có thể diễn tả nổi lòng biết ơn vô độ đối với những ai đã giúp đỡ các linh hồn đó! Các linh hồn luôn mong muốn được đáp trả lại những tấm lòng thiện tình của những ân nhân đã giúp đỡ họ, và họ cứ mãi luôn khẩn khoản, kêu nài cùng Thiên Chúa, hãy luôn trả công cho những ân nhân của họ, vì lẽ, chẳng có gì mà Thiên Chúa lại chối từ họ cả.

Thánh Catherine của thành Bologna nói: “Tôi đã lãnh nhận rất nhiều ơn nghĩa lớn lao từ các vị Thánh, nhưng vô vàng ơn nghĩa lớn lao hơn từ các linh hồn.”

Khi các linh hồn ấy được giải thoát nơi lửa luyện tội và tận hưởng ơn phúc lộc của nước thiêng đàng, và lòng biết ơn của họ là vô bờ bến. Phủ phục trước Nhan Thiên Chúa, họ không bao giờ ngừng nghĩ để cầu nguyện cho những ai đã giúp họ. Bằng lời nguyện cầu của họ, những người bạn của họ ở dương trần sẽ được tai qua, nạn khỏi, và họ sẽ được bảo vệ khỏi mọi mưu toan của ma quỷ đang đe dọa họ.

Họ không bao giờ ngừng nghĩ việc cầu nguyện cho những ân nhân của họ, cho đến khi những ân nhân đó được an toàn lên nước thiêng đàng, và họ sẽ mãi muôn đời, muôn kiếp là những người bạn thân nhất, thành thật nhất, và tốt nhất.

Người Công Giáo có hề hay biết rằng họ sẽ có được một người bảo vệ mạnh mẽ nếu như họ biết cách cầu nguyện cho các linh hồn, bằng không thì họ sẽ chẳng có được điều gì nếu họ cứ mãi cẩu thả, cứ mãi thờ ơ trong việc cầu nguyện cho các linh hồn.

Các Linh Hồn Sẽ Làm Giảm Nhẹ Lửa Luyện Tội

Một ơn huệ hết sức lớn lao khác mà họ có thể nhận được cho những người đã giúp họ chính là một thời gian ngắn ngũi và dể dàng nơi lửa luyện tội, hoặc có thể là một sự miễn giảm hoàn toàn việc phải vào lửa luyện ngục!

Thánh Gioan Massias, là một anh giáo dân thuộc Dòng Ba Đa Minh, đã có một sự tận hiến sâu sắc với các linh hồn nơi luyện ngục. Ngài nhận được bằng chính lời cầu nguyện của ngài (chủ yếu bằng việc lần chuổi mân côi) về việc giải phóng một triệu bốn trăm ngàn các linh hồn!

Để đáp lại, họ sẽ lãnh nhận cho vị Thánh những ơn huệ dồi dào và hết sức đặc biệt, và khi giờ chết của vị Thánh đến, thì các linh hồn ấy sẽ ủi an và sẽ theo vị Thánh cho đến khi vị Thánh ấy lên nước thiêng đàng. Sự thật này là hiển nhiên, và nó đã được viết trong văn kiện của Giáo Hội khi Giáo Hội tuyên phong ngài lên hàng chân phước.

Vị Hồng Y Thông Thái Baronius nhớ lại một trường hợp tương tự:

Khi chính ngài được gọi để đến giúp một người đàn ông sắp chết. Bất thình lình, một thần khí của Thiên Chúa xuất hiện nơi cửa chết, liền đến an ủi người đang ông sắp chết đó, và xua đuổi ma quỷ đi, vì chúng đang cố một nổ lực ngây ngót cuối cùng để làm hủy hoại người sắp chết. Khi được hỏi những người đó là ai, họ trả lời rằng, họ chính là 8,000 linh hồn mà khi còn sống ông đã cầu nguyện, dâng lễ và bằng những công việc từ tâm, thánh thiện, để cứu thoát họ ra khỏi nơi lửa luyện ngục. Họ được Thiên Chúa gởi đến, và vì thế, họ nói rằng, họ đến để mang ông lên nước thiên đàng để ông không phải trả qua một phút giây nào cả nơi lửa luyện ngục.

Thánh Gertrude đã phải bị cám dỗ một cách dữ dội bởi ma quỷ khi vị Thánh này sắp chết. Thần khí của ma quỷ có một sức lôi cuốn rất mạnh mẽ và ghê sợ vào những phút giây cuối đời. Vì ngài chẳng còn có thể tìm ra được một mưu mẹo nào hơn là phải trông cậy nhờ vào các vị Thánh, để các vị Thánh ấy có thể đến giúp Ngài, vì khi còn sống, ngài đã không nghơi nghĩ để nguyện cầu cho họ. Thế nhưng, thay vì Thiên Chúa là Đấng Nhân Từ, gởi các Thiên Thần của Ngài và hàng trăm ngàn linh hồn đến để giúp ngài, thì tự chính mình Thiên Chúa đã đến, để xua tan ma quỷ, và để ủi an vị Thánh nhân từ của Ngài. Ngài nói với Thánh Gertrude rằng, việc đó là để đổi lại tất cả những gì mà vị nữ Thánh này đã làm cho tất cả các linh hồn, Ngài muốn đến để mang vị nữ Thánh này lên thẳng thiêng đàng và điều đó sẽ làm gia tăng gấp trăm lần tất cả những hành động đáng được biểu dương của vị Thánh.

Chân Phước Henry Suso, thuộc Dòng Đa Minh, đã ra một gieo kèo với một người bạn trong dòng rằng, hể một trong hai người, người nào chết đi, thì người còn sống phải hằng ngày dâng lễ cho người đã quá cố cũng như cầu nguyện cho người quá cố đó.

Thế là, người bạn đồng hành của vị chân phước này, chết trước, và vị chân phước liền cử hành thánh lể, và cầu nguyện cho người bạn quá cố ngay tức khắc, cứ như thế, qua ngày, tháng, năm, trong khoảng một thời gian rất dài. Cuối cùng, biết chắc rằng linh hồn của người bạn quá cố của mình chắc sẽ được ở trên nước thiêng đàng rồi, thế là vị chân phước ngừng việc dâng lễ cho người bạn quá cố đó.

Vĩ đại thay chính là sự thống khổ và kinh hoàng thay khi linh hồn của người bạn quá cố của mình lại xuất hiện ra với vị chân phước, với biết bao nổi thống khổ, và trách móc vị chân phước vì đã lổi hẹn với lời hứa là sẽ dâng lễ cho người bạn quá cố của mình.

Vị chân phước Henry mới đáp lại với sự hối tiếc lớn về việc mình đã ngừng dâng lễ cho người bạn quá cố của mình, vì tin rằng chắc có lẽ bạn giờ đây đang được hưởng triều ân của Thiên Chúa, đang sắp được phong lên hành chân phước, và cũng thêm vào rằng vẫn luôn nhớ đến người bạn đó qua lời cầu nguyện.

Thì linh hồn đau thương đó mới bật khóc và nói rằng: “Hỡi người bạn thân thương Henry, xin hãy dâng lễ cho tôi, vì đó chính là Giọt Máu Quý Giá của Chúa Giêsu mà tôi cần nhất!”

Thế là vị chân phươc Henry mới bừng tỉnh, và sau đó cứ thế mà dâng lễ và cầu nguyện không ngừng cho đến khi biết chắc rằng là người bạn của mình được thoát khỏi nơi luyện ngục. Và rồi đến phiên của vị chân phước, được lãnh nhậnnhững hồng ân và tất cả mọi sự chúc phúc của biết bao nhiêu loại từ người bạn thân thiết nhất của mình, nhiều hơn là tất cả những gì vị chân phước có thể mong đợi.

E. Làm Sao Chúng Ta Có Thể Giúp Đỡ Cho Các Linh Hồn? (Trang 23 trong Sách)

Trước hết, là việc chúng ta cùng tham dự vào Hiệp Hội Các Đẳng Linh Hồn (Associations of the Holy Souls). Điều kiện gia nhập rất dễ dàng:

* 1. Đăng ký tên của bạn vào Quyển Sách của Hội
* 2. Dự lễ một lần trong một tuần (Thánh Lể Chủ Nhật cũng vừa đủ) để cầu nguyện cho các linh hồn.
* 3. Cầu nguyện và cổ võ sự tận hiến cho các linh hồn
* 4. Đóp góp một lần trong một năm để xin lễ, nhằm cho phép Hội có điều kiện dâng thánh lễ Misa mỗi tháng

Nếu các bạn muốn có những thánh lễ đặc biệt cho những linh hồn mà các bạn mong muốn, điều quan trọng là cần phải nêu ra là bạn muốn xin bao nhiêu thánh lễ cho các linh hồn.

Association of the Holy Souls (Hiệp Hội Các Linh Hồn)

Dominican Nuns of Perpetual Rosary (Các Nữ Tu Dòng Đa Minh Luôn Lần Chuỗi Mân Côi)

Pius XII Monastery (Tu viện Đức Cố Giáo Hoàng Pio XII)

Portugal (ở bên Fatima, Bồ Đào Nha)

Hiệp Hội này đã được sự phê chuẩn của Đức Hồng Y Tổng Giám Mục Lisbon.

Cách thức thứ hai, để giúp đỡ các linh hồn là xin dâng lễ cho các linh hồn ấy. Đây có lẽ là cách thức hữu hiệu nhất để làm giảm nổi đau đớn của các linh hồn nởi lửa luyện tội.

Cách thức thứ ba, là đối với những ai không thể xin lễ cho các linh hồn được, thì phải giúp và dự càng nhiều thánh lễ càng tốt bấy nhiêu cho riêng ý chỉ này.

Một người bạn thanh niên kiếm được một đồng lương khiêm tốn đã viết thư nói với tác giả của cuốn sách này rằng: “Vợ con đã chết cách đây vài năm, con xin dâng 10 thánh lễ cho cô ấy. Con không thể làm gì hơn được nhiều nữa, thế nhưng con đã đi dự khoảng 1,000 thánh lễ để cầu nguyện cho linh hồn của người vợ yêu thương quá cố của con.”

Cách thức thứ tư, lần chuổi mân côi (với ý chỉ để nhận được ơn xá tội) và ngắm đàng thánh giá (cũng là cách để đạt được ơn toàn xá) là những cách thức rất tốt đẹp để giúp đỡ các linh hồn.

Thánh Gioan Massias, như chúng ta đã biết ở trên, đã cứu thoát khỏi lửa luyện tội tới khoảng hơn một triệu linh hồn, chủ yếu là bằng việc lần chuổi mân côi và dâng hết những ơn toàn xá cho các linh hồn ấy.

Cách thứ thứ năm, một phương cách giản dị và hiệu quả chính là bằng việc lặp lại liên lũy một lời cầu nguyện ngắn để lãnh nhận được ơn toàn xá [với mục đích là chuyển ơn toàn xá đó cho tất cả các linh hồn nơi lửa luyện tội]. Rất nhiều người vẫn thường hay có thói quen đọc lời cầu nguyện 500 hay 1,000 lần mỗi ngày, với sự thốt ra rằng: “Lạy Trái Tim Chúa Giêsu, Con Đặt Mọi Niềm Tín Thác Của Con Nơi Người!” hay chỉ với một chữ ngắn gọn là, “Chúa Giêsu ơi!” Thì đây chính là những cách thức tận hiến an ủi nhất, chúng mang lại một đại dương ơn huệ đối với những ai biết thực hành và làm giảm đáng kể những cực hình cho các linh hồn nơi lửa luyện tội.

Những ai đọc lời cầu nguyện trên 1,000 lần một ngày có thể nhận được 300,000 ngày sự xá tội! Thì quả là có biết bao nhiêu linh hồn được giải thoát khỏi lửa luyện ngục! Và như thế, chẳng cần gì đến một thánh, hay một năm, và thậm chí đến 50 năm? Và nếu như họ không biết cầu nguyện như thế, thì họ đã lỡ đánh mất đi biết bao nhiêu các ơn huệ và những điều thiện ái! Điều đó là hoàn toàn có thể - và thậm chí là rất dễ dàng, để phát ra lời nguyện cầu đó 1,000 lần. Nếu ai đó không thể nào cầu nguyện được 1,000 lần, thì hãy có gắng 500 lần hay 200 lần thử xem sao!

Cách thức thứ sáu, chính là qua một lời nguyện cầu mạnh mẽ khác đó là:

“Lạy Chúa Cha toàn năng, con kính dâng Ngài Giọt Máu Quý Giá Nhất của Chúa Giêsu, qua tất cả những thánh lễ được dâng lên trên khắp cả thế giới này, để cầu cho các linh hồn nơi lửa luyện tội!”

Thiên Chúa đã chỉ cho nữ Thánh Gertrude rằng một số lớn các linh hồn đang được giải thoát khỏi lửa luyện tội và lên nước thiêng đàng như là kết quả của lời nguyện cầu trên, vốn dĩ, các Thánh trên trời vẫn thường hay cầu nguyện mỗi ngày.

Cách thức thứ bảy, là qua những hành động quả cảm, bao gồm cả việc dâng lên cho Thiên Chúa, và xin Ngài hãy đoái thương cho tất cả các linh hồn, qua những việc thiện hảo mà chúng ta đã làm trong cuộc sống của chúng ta, và qua những lời cầu nguyện sẽ được gởi đến cho chúng ta, sau khi chúng ta chết đi. Nếu Thiên Chúa thưởng công bội hậu cho việc bố thí hết sức rộng lượng mà chúng ta cho một người đàn ông nghèo khổ vì danh Ngài, thì quả đó là một ơn huệ lớn lao, và thay vì lãnh nhận nó, chúng ta biết cách dành cho tất cả những linh hồn còn đang ở nơi luyện tội, có như thế, thì Thiên Chúa sẽ yêu mến chúng ta biết dường bao.

Hành động này không ngăn cản việc các linh mục dâng lễ theo những ý chỉ mà các ngài đã định, hay tất cả những giáo dân khỏi việc cầu nguyện cho bất kỳ người nào, hay theo bất kỳ ý chỉ nào mà họ muốn. Chúng tôi khuyên mọi người nên biết ra tay hành động sao cho xứng hợp vì lợi ích và phần rỗi của các linh hồn.

(còn tiếp...)
Anthony Lê (dịch)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét