22/09/2009

Bà Chằng

Trong thời kỳ cách mạng đẫm máu của Pháp, ở đô thị Mirepoix có một phụ nữ, nói đúng hơn là một thọ vật ngoại lệ, lấy tội ác làm một thú sống.

Trò tiêu khiển của người khốn nạn này là hay theo những tử tù tòa án cách mạng xử từ trại giam đến đoạn đầu đài mà lăng mạ nguyền rủa tội nhân cho tới khi bước lên máy chém. Nhất là các linh mục thì nàng căm hờn đến cực độ và lăng nhục chửi rủa thậm tệ. Vẻ bình tĩnh nhẫn nhục lại càng làm cho mụ ta dễ nổi tam bành nhiều hơn.

Ngày 8/2/1795 Cha Baclot một Linh mục ai cũng biết tiếng là đạo đức thánh thiện, bị điệu đi xử tử với nhiều vị khác để tỏ lòng trung thành với Chúa. Tất nhiên là mụ đàn bà hung bạo đó không vắng mặt, khi mà các Ngài đi qua. Mẹ the thé:

-Thử xem ông cụ đạo nào có trả lời tôi không nhé!

Rồi mụ xỉa xói, phun bọt miệng, mụ bắt đầu rống lên từng tràng nhục mạ quen thuộc. Lúc đó Cha Baclot quay nhìn mụ bằng cái nhìn đầy hiền từ khôn tả, ngài nói:

-Thưa bà! Xin bà cầu nguyện cho tôi với.

-Cái gì?…Ai…Tôi hả? Ông nói là tôi cầu nguyện cho ông!

-Phải, thưa bà, xin bà đọc cho tôi một kinh Kính Mừng, cầu cho linh hồn tôi sắp phải ra trước tòa Chúa.

Chắc chắn là lúc đó vị linh mục thánh thiện đã cầu nguyện cùng Đức Mẹ cho kẻ ngược đãi Ngài. Dầu sao đi nữa cũng không thể diễn tả nổi hiệu quả của mấy lời ấy nơi mụ đàn bà bạc phước đó. Thật là một đòn chùy, một tiếng sét ngang tai. Mụ dừng lại, mặt đỏ bừng bừng rồi tái dần đi, ra truyện còn hỏi xem có hiểu gì không đã. Nhưng vẻ mặt bối rối của mụ tố cáo rằng, hàng nghìn cảm tưởng xô bồ đang náo động nơi mụ, mụ cất cao và nói:

-Được, theo Cha xứ, tôi sẽ đọc kinh Kính Mừng đó.

Rồi mụ ngạo nghễ đọc rất lớn tiếng… Nhưng kinh vừa đọc xong, thì mụ cũng bắt đầu nức nở nghẹn ngào. Mụ cứ tiếp tục đi tới chân máy chém, mụ khoanh tay quỳ gối xuống đó.

Khi hành quyết xong, mụ im lặng trở về nhà, vào nhà khóc lóc ròng rã. Mụ chỉ ra khỏi nhà khi phải làm những việc cần. Những ngày tiếp sau, khi đội lính nước Pháp cộng hòa khua trống qua cửa nhà mụ, dẫn đầu cho đoàn người sắp rơi đầu dưới lưỡi đao của đao phủ, người ta nghe thấy trong nhà những tiếng khóc xé lòng!

Từ đó, mụ Mariane tên mụ không nói với ai nữa, ai hỏi mụ chỉ trả lời đủ điều để hỏi, không bao giờ dám ngước mặt nhìn lên. Trước kia mụ rất lắm điều trơ tráo, người vùng đó thấy mụ ngày nay nghiêm nghị thẹn thò, đều tưởng là mụ bị hóa dại và nghĩ rằng bị trời phạt. Tuy nhiên chưa ai dám nói rõ.

Thực ra đó chỉ là một phép lạ ban ơn về sự trở lại. Đúng thế, ai cũng thấy rằng khi việc phượng tự được tái lập, người ta được tự do theo đạo, thì Mariane tỏ ra hết sức cố gắng lấy gương sáng nết na, rộng tay và làm những việc đền tội để sửa lại gương xấu đã làm từ trước.

Thiếu thời, mụ làm gương xấu cho cư dân Mirepois bao nhiêu, thì lúc chết, mụ tỏ ra những tâm tình thống hối tươi đẹp, để gương cho con cháu họ hàng của mụ bấy nhiêu. Và mụ đã chết, chết trong sự ăn năn thống hối.

Source: Catholic World

0 nhận xét:

Đăng nhận xét