18/05/2009

CHÚA GIÊSU ĐANG SỐNG(Chương IV)

Chương IV: LỜI THÔNG TRI

Những năm gần đây, người ta nói nhiều về lời trí tri, mà dịch sát nghĩa hơn, một số người gọi là “lời thông tri”.

Đó là đặc sủng rất cao quý, nhờ đó, Thiên Chúa mạc khải, thông truyền điều đã xảy ra hay đang xảy ra trong lịch sử cứu độ loài người. Nhờ mạc khải này, ta có thể khám phá nguồn gốc của một vấn đề, nguyên nhân của một bế tắc, hoặc có thể biết được một việc Chúa chữa lành.

Một hôm, có một bà đến, bộ dạng rất âu sầu, vì con gái bà mắc một chứng bệnh khác lạ, khiến nó phải bỏ học. Theo lời bà kể, cô ấy thường lên cơn kỳ lạ: dễ bịngất xỉu, y như thể động kinh. Họ đã đưa đi nhiều bác sĩ mà không có kết quả nào. Họ đến nhờ các nhà chuyên môn về tâm bệnh, cũng chẳng khá hơn. Họ còn dại dột đi đến hỏi đồng cốt và thầy pháp. Chính lúc ấy, họ thấy nhất định phải nhờ đến việc trừ quỷ.

Bà mẹ thì nói, còn cô gái cứ im miệng. Cô cũng không màng trả lời những câu hỏi của tôi. Không biết rõ căn bệnh, và cũng không biết xin Chúa cho cô sự gì, tôi cầu nguyện trong tiếng lạ. Chính lúc ấy, xảy đến một lời nói cứ đập mãi vào trí óc tôi:

- Phá thai! Phá thai!

Mở mắt ra, tôi hỏi cô đã có liên can chút gì đến việc phá thai không.

Ngạc nhiên, cô hỏi;

- Ai nói với cha điều đó?

Thế là cô khóc, kể lại cho tôi: cô đã quan hệ xác thịt với một thanh niên là vịhôn phu của cô và đã có thai. Vì thuộc một gia đình được nhiều người biết đến, nên cô sợ hãi và đã quyết định phá thai. Song từ đó, cô đã chất lên lương tâm hai tội nặng, cho nên, mỗi khi nhớ đến, cô lại ngất xỉu…

Thế rồi cô sám hối, xưng tội, và chúng tôi đã cầu nguyện để Chúa chữa lành tâm hồn cô. Chúa đã tha thứ và chữa cô lành, không còn ngất xỉu nữa. Như thế, Chúa đã “thông tri” cho chúng ta biết gốc rễ của vấn đề: cô gái không phải bịquỷ ám, không bịthứ bệnh nào khác cả.

Qua ơn “thông tri” hay “lời trí tri” ấy, Thiên Chúa còn bày tỏ cho biết Người đang làm việc chữa lành nào giữa cộng đồng. Thế là điều Chúa đang thực hiện ấy được thông báo cho cả cộng đồng.

Năm 1975, tôi đắc cử làm đại biểu cho Cộng Hòa Đôminicana đi dự đại hội II của những nhà lãnh đạo cuộc Canh Tân Đặc Sủng ở Rôma. Khi tôi thông tin cho các Bề Trên tôi, họ bảo:

- Cha hãy nhường chỗ ấy cho người khác, vì tốt hơn, nên để một người bản xứ đại diện cho xứ sở họ.

Tôi rất cực lòng khi phải chấp nhận điều ấy, vì nghĩ rằng tôi bỏ lỡmột cơ hội tốt, để được hiểu cuộc Canh Tân hơn. Với lòng tin, tôi thấy đó là ý muốn của Thiên Chúa, qua quyết định của Bề Trên.

Hôm mà đáng lẽ tôi đáp máy bay đi Rôma, tôi cỡi ngựa đi thăm một cộng đoàn ở sâu tít trong miền núi. Tôi đã dâng Thánh Lễ và cầu nguyện cho bệnh nhân. Đang khi cầu nguyện trong tiếng lạ, một câu nói cứ văng vẳng trong trí tôi:

- Động kinh! Động kinh!

Tôi tiếp tục cầu nguyện, rồi thinh lặng, và cuối cùng, với lòng tin, tôi đánh bạo hỏi rằng:

- ở đây, có ai đang bịbệnh động kinh không?… Chúa đang chữa bệnh cho người đó.

Một khoảnh khắc im lặng nặng nề, tôi tưởng chừng như một thế kỷ, rồi bà Hiệu Trưởng trường làng giơ tay nói:

- Thưa cha, có con gái của con, cha hãy nhìn coi!

Đó là một thiếu nữ chỉ độ 15 tuổi, đang run rẩy và đổ mồ hôi. Cô bịbệnh từ thuở sơ sinh. Song Chúa đã chữa lành hoàn toàn, cô không còn bịlên cơn bao giờ nữa.

Đó là lần đầu tiên Chúa ban cho tôi một lời trí tri. Ngày tôi vâng lời Bề Trên, Chúa đã ban cho tôi đặc sủng ấy; nó đã giúp ích cho chức vụ tôi ngàn lần, hơn là tất cả những bài giảng mà tôi có thể nghe được ở Rôma.

Lời trí tri là một đặc sủng của Thần Khí, nó gây ngạc nhiên cho ai sống kinh nghiệm ấy. Đó là sự thông truyền ra ngoài một xác tín bên trong. Xác tín này không do suy nghĩ hay lập luận mà có; nhưng nó như một ý tưởng xâm nhập tâm trí ta một cách mãnh liệt, nó xâm chiếm ta như một tiếng nói không có âm thanh, một lời nói tự bên trong của bản thân ta và cứ hiện diện trong trí ta.

Kết quả là chúng ta thấy chắc chắn về điều đó, dù biết rằng nó không phải do ta mà đến, nó đến ngang qua ta. Chắc chắn là điều có thật. Tôi nghĩ rằng tiên tri Nathan cũng đã có lời trí tri như vậy, khi ông khám phá ra tội kín ẩn của vua Đavít (2Sm 12,1-15). Thánh Phêrô cũng có lối xử trí tri ấy trong vụ Ananya và Saphira gian trá về tiền bán nhà đất (Cv 5,1-11). Lời trí tri hình như thuộc cùng cấp trật với lời tiên tri.

Trong một cuộc tĩnh tâm ở Samana, thuộc Cộng Hòa Đôminicana, đang khi tôi giảng, bỗng có một lời trí tri cứ lẩn quẩn trong trí tôi. Để được rảnh rang mà giảng cấm phòng tiếp, tôi ngừng nói và lên tiếng hỏi:

- ở đây có một anh đến dự buổi tĩnh tâm, để thắng cuộc với vợ mình. Vợ anh đã đánh cuộc rằng: nếu anh ta đến dự, anh phải thay đổi đời sống. Anh ta trả lời: “Tôi sẽ đi dự tĩnh tâm, nhưng sẽ không thay đổi gì cả”. Người ấy đang ở đây, và Chúa nói với anh là Ngài tôn trọng tự do của anh. Nhưng chỉ xin nhớ điều Thánh Augustinô đã nói: “Tôi sợ Thiên Chúa đi qua rồi không trở lại nữa”.

ở cuối nhà thờ, một người đàn ông cao lớn, khoẻ mạnh quỳ xuống và bắt đầu khóc. Sau Thánh Lễ, ông đến gặp linh mục và xác nhận tất cả những điều trí tri đã nói trên. Ông xưng tội và dâng đời mình cho Chúa, và ông nói tiếp:

- Thưa cha, nếu cha cần con làm việc gì, con xin sẵn sàng.

Vậy, lời trí tri là một ý tưởng rõ rệt đến trong tâm trí ta. Lúc ta thông báo ra ngoài, các chi tiết mới từ từ hiện ra rõ rệt.

Tôi tạm so sánh kinh nghiệm ấy với trò chơi tìm mật thư.(*) Tôi phải đọc mật thư thứ nhất chỉ đường, tìm mật thư thứ hai mà đọc thì được rõ hơn. Không thể nào hiểu được mật thư thứ ba, và cũng không đọc được nó nói gì nếu đã không đọc hai mật thư trước. Cũng thế, ta phải thông báo điều thứ hai và tức thì ta được biết điều thứ ba để bổ túc cho điều trước, và cứ thế mà hiện ra tuần tự các điều sau…

Làm thế nào nhận biết sự xác thực của một lời trí tri? Hoàn toàn chỉ căn cứ vào kết quả các lời chứng (mà người được khỏi sẽ nói lên). Đó là phương thế để biết lời trí tri có phải từ Thiên Chúa đến hay không.

Nhiều hoạt động mục vụ chỉ có kết quả, nếu chúng được hỗ trợ bởi các lời chứng: chẳng hạn như thông báo những vụ chữa lành bằng lời trí tri, những vụ lành này không được xác nhận bởi các lời chứng, điều ấy đáng khả nghi, và có thể còn gây cớ cho việc chỉ trích hơn là dịp ngợi khen Chúa.

Tháng 11 năm 1982, tôi đi giảng một loạt những cuộc tĩnh tâm ở Polinesi, thuộc địa nước Pháp. Người ta chuẩn bịmột Thánh Lễ dành cho bệnh nhân ngay tại Tòa Tổng Giám Mục Tahiti. Chiều hôm ấy, có hơn 5.000 người đến dự, vòm trời đầy sao làm tôi nhớ tới lời hứa của Chúa cho Abraham.

Sau rước lễ, tôi dâng một lời nguyện cho bệnh nhân. Tất cả đám dân ấy cầu nguyện bằng tiếng lạ. Thật là một thời khắc vô cùng sốt sắng và đầy niềm tin! Đang khi Thần Khí ca ngợi trong chúng tôi, những lời trí tri bắt đầu thành hình. Những thông điệp ấy loan báo dễ dàng nhờ sự cầu nguyện bằng tiếng lạ, vì tâm trí người cầu nguyện bằng tiếng lạ không phải bận rộn suy nghĩ xem phải nói gì, nên sẵn sàng đón nhận lời Chúa truyền ra. Trong số những lời trí tri ấy, có một lời làm tôi ngạc nhiên, vì nó thật đích xác. Tôi thông truyền ra đúng như nó diễn ra trong trí:

- ở đây có người dự Thánh Lễ đầu tiên. Người ấy đến từ rất xa. Bà đang đau cột xương sống, vào khoảng đốt thứ 4. Cơn bệnh này là do một quả dừa rơi trúng. Giờ phút này, một luồng khí nóng đang xâm chiếm lưng bà. Chúa đang chữa lành bạn đấy! Khỏi rồi, bạn sẽ làm chứng cho mọi người biết.

Hôm sau, chúng tôi lại có một Thánh Lễ như thế. Số người tham dự đã tăng thêm. Hôm ấy, chúng tôi đã sống một kinh nghiệm không bao giờ quên về quyền phép và lòng thương xót của Chúa. Trước khi kết thúc, chúng tôi xin những ai đã được chữa lành hôm qua lên làm chứng. Và chúng tôi đã được nghe những lời chứng thật tuyệt vời. Trong số đó, có chứng của một bà. Bà ấy nói:

- “Tôi theo đạo Tin Lành từ nhỏ. Chưa bao giờ tôi dự một Thánh Lễ Công giáo, cho đến ngày hôm qua… Vì tôi bịđau cột xương sống nặng, nên khi nghe biết Chúa đã chữa lành nhiều bệnh nhân trong Thánh Lễ hôm trước, tôi bịthuyết phục bởi lời của một bà bạn mà đến đây hôm qua, để xin Thiên Chúa chữa lành, dù tôi có phải trải qua một con đường dài mới đến đây được.

“Khi ông linh mục thông báo có người bịbệnh xương sống đang được chữa lành, tôi cảm thấy một luồng nhiệt rất mạnh nóng ran ở lưng tôi. Khi ông ấy nói thêm rằng đó là vào khoảng đốt thứ 4, tôi hiểu ngay đó là trường hợp của tôi. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên hết sức, đó là lúc ông nói rằng bệnh ấy phát sinh do một quả dừa rơi xuống.

“Quả thật, cách đây một năm rưỡi, lúc ấy, tôi bán nước dừa cho khách du lịch, tôi hái dừa bằng một cây sào, một trái dừa đã rơi trúng đốt xương sống thứ 4 của tôi. Lúc ấy, tôi đang có mang, bác sĩ khuyên tôi nên đợi sanh xong rồi sẽ mổ. Sau đó, ông lại bảo là không biết mổ thế nào, vì vôi đã hàn cứng các xương lại với nhau. Tôi rất đau, nhất là về đêm, ráng tìm một tư thế nào dễ chịu nhất trong giường để có thể ngủ được.

“Chiều qua, khi người tôi nóng ran và run rẩy, tôi đã khóc rất nhiều, tôi cảm thấy Chúa hiện diện mạnh mẽ trong tôi. Về nhà, tôi nhận thấy là tôi đã khỏi bệnh hoàn toàn. Bây giờ, tôi không còn một chút đau đớn nào ở cột sống, và tôi muốn tạ ơn Chúa cách công khai trước mặt mọi người.”

Cả tôi nữa, tôi cũng tạ ơn Chúa vì mọi chi tiết Ngài thông tri cho tôi đều đúng cả. Việc đó giúp tôi càng tin thêm lời trí tri, vốn là lời của Thần Khí đến với ta, và không phải như một cảm giác thể lý hay hiểu biết tâm lý, bởi vì các chi tiết đều quá chính xác, để không thể bảo đó là kết quả của tưởng tượng.

Trong trường hợp cụ thể này, tôi đã có thể dùng máy cát-xét để kiểm nghiệm lại lời chứng. Thâu băng thì thấy mọi chi tiết đều phù hợp với lời trí tri Chúa đã ban. Khi bà ấy làm chứng, mọi người đều ngợi khen Thiên Chúa, và lòng tin vào sự hiện diện cứ Chúa Yêsu Phục Sinh được tăng trưởng trong cộng đồng tín hữu.

Đó cũng là điều xảy ra với người phụ nữ Samari tại giếng Yacob, khi Đức Yêsu mặc khải cho chịta qua lời trí tri:

“Chịnói không có chồng là phải, vì chịđã có năm đời chồng, và người chịđang sống chung cũng không phải là chồng chị. Điều này quả chịnói thật!” (Yn 4,17-18).

Sau cuộc đàm thoại với Đức Yêsu, chịta bỏ vò nước đó, chạy vào thành mà nói với mọi người trong thành:

“Hãy đến mà xem có người đã nói được với tôi tất cả mọi sự tôi đã làm. Có phải Ngài là Đức Kitô chăng?” (Yn 4,29).

Như vậy, nhờ một lời trí tri mà cả dân thành Samari trở lại với Chúa. Cũng thế, nhờ đặc sủng của lời trí tri, cả cộng đồng đều được thêm sốt sắng, đức tin tăng trưởng và mọi người đều khen ngợi Chúa.

Một hôm, Đức Hồng Y Suenens bảo tôi viết một bài để giải thích làm sao lời trí tri đến với tâm trí ta. Tôi trả lời:

- Thưa Đức Hồng Y, con không làm sao giải thích được đặc sủng ấy. Việc ấy cũng khó như ngài bảo con viết một bài mô tả làm cách nào một sự chia trí đến với tâm trí mình vậy.

Mùa hè 1982, người ta xin tôi làm chương trình gồm 9 buổi phát hình về Canh Tân Đặc Sủng cho Đài CHOT ở Ottawa (Canada). Những chương trình dài nửa giờ ấy được ghi trên băng video-cassette, để sẽ được truyền đi vào cuối mùa thu. Trong một lời cầu nguyện cho bệnh nhân lần cuối cùng, tôi có vài lời trí tri loan báo việc Chúa đang chữa lành. Tôi nói như thế này:

- Ngay lúc này, có một người đang ở một mình trong bệnh viện. Anh ấy bịđau ở lưng, nhưng Chúa đang chữa anh khỏi. Anh cảm thấy một luồng khí nóng xâm chiếm lưng mình. Anh có thể đứng lên mà đi.

Khi về đến nhà, tôi mới nhớ là chương trình này không phát ngay lúc ấy, mà mấy tháng sau mới phát. Tôi đâm lúng túng và còn nghĩ:

- Có lẽ lúc này, chính người bệnh ấy cũng chưa vào nhà thương, thế mà tôi đã báo rằng anh khỏi bệnh nhân Danh Chúa.

Tôi cười thầm, vì thấy Thiên Chúa chúng ta thật hóm hỉnh.

Đến cuối tháng giêng, tôi nhận được một lá thư của ông B.G viết như sau:

“16 tháng giêng, 1983

“Vì mắc một cơn bệnh, tôi không thể tiếp tục làm việc: tôi có hai đốt xương sống trật khớp. Trịliệu và dưỡng sinh, tất cả đều không hiệu quả. Tháng 12 vừa rồi, tôi chịu một cuộc giải phẩu 4 tiếng, và nhờ đó cử động được chân phải. Chính ngày 9 tháng 12, ngày giải phẩu, đó là một thử thách ghê gớm cho tôi và gia đình tôi…

“Ngày 18 tháng 12, tôi nằm bệnh viện, cả tâm hồn lẫn thể xác đều kiệt quệ. Đức tin như đã chết trong tôi. Hồi 18 giờ 35 phút, tôi mở truyền hình, gặp lúc chương trình ‘Tình thương không biên giới’ sắp kết thúc, và chính lúc ấy cha nói:

- Một người, hiện đang ở một mình tại bệnh viện, đang đau lưng, và Chúa Yêsu đang bắt đầu chữa lành người ấy. Anh đang cảm nhận sự hiện diện cứ Chúa trong khắp cả con người anh. Sau này, anh sẽ làm chứng về sự lành bệnh này.

“Chương trình chấm đứt ở đây, còn tôi, mắt tràn lệ, tâm hồn cảm động sâu xa.

“Tôi tự nhủ: Làm sao Chúa Yêsu có thể kết hợp với trái tim đau thương, bịthất vọng ê chề và khép kín này? Nhưng chẳng phải Chúa đã hy sinh chịu chết cho những tâm hồn này sao?

“Hôm nay, một tháng sau sự việc ấy, tôi viết thư kể lại cho cha. Cuộc lành bệnh của tôi tiến triển rất tốt đẹp. Lần thứ nhất trong đời, tôi được nếm sự bình an của ơn tha thứ vô điều kiện.”

Cũng như ở Tahiti, mọi chi tiết của lời tiên tri đều xảy ra đúng. Chỉ có một chi tiết hơi khác, đó là Chúa đã thông báo cho tôi vào tháng 6, một việc chữa lành chỉ xảy ra vào ngày 18 tháng 12 sau đó; mà tôi thì ngay từ lúc ấy đã báo rằng “lúc này”.

Qua lời chứng ấy, tôi học được một điều quan trọng hơn nhiều: Chúa không hề bịhạn chế bởi thời gian… Ngài có thể ban một lời trí tri để báo trước một điều xảy ra sau. Khi nói: “Lúc này…”, Thiên Chúa không có đồng hồ, không có lịch. Ngài là Đấng-hiện-tại-vĩnh-hằng…

(*) Trong văn bản tiếng Pháp: “Cette expérience est semblable à celle de la lecture d’un message écrit sur des serviettes d’une boite de kleenex…”

Vì trò chơi này không có ở Việt Nam, chúng tôi tạm dịch như trên kia.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét