18/05/2009

CHÚA GIÊSU ĐANG SỐNG (end)

CHÚA GIÊSU ĐANG SỐNG
Tác giả: Lm Emiliano Tardif
Lm Phêrô Hoàng Minh Tuấn, CSsR chuyển dịch
MLCN chân thành cám ơn Lm Phêrô Hoàng Minh Tuấn đã cho phép phổ biến cuốn sách này để làm chứng rằng Chúa Giêsu đang sống và hoạt động giữa thế giới hôm nay.
CHƯƠNG IX

CHUYẾN ĐI SAU CÙNG

Tôi muốn kết thúc quyển sách này bằng một biến cố cuối cùng. Sau một loạt các cuộc tĩnh tâm ở Polynêsi, tôi lên phi cơ và buông mình xuống ghế, mong hưởng giây phút nghỉ ngơi. Đang khi phi cơ vượt lên cao khỏi các tầng mây có cảm tưởng gần đụng trời, tôi bắt đầu nghe một băng nhạc cassette của John Littleton đang ca rằng:

- Các cuộc hành trình của bạn chưa hết đâu! Các cuộc hành trình của bạn chưa hết đâu! Đó chỉ là mới bắt đầu…

Câu hát “chỉ là mới bắt đầu” đó đánh động tim tôi như một lời tiên tri, và tôi thưa lên lớn tiếng: “Amen!”. Người hành khách ngồi bên cạnh đang đọc báo, nhìn tôi qua cặp kính, tưởng chừng tôi là một chàng điên đang nói lảm nhảm…

Quả thật, cuộc hành trình của tôi đã bắt đầu cách đây 55 năm,(*) lúc tôi chào đời do tình thương vô biên, vĩnh cửu của Thiên Chúa. Giờ đây, tôi khởi sự cuộc hành trình trở về quê hương vĩnh hằng, về thành Yêrusalem thiên giới, nơi không còn tang tóc, khóc lóc, bệnh tật và sự chết (Kh 21,4). Mỗi ngày, tôi luôn tiến gần về nhà Cha đang rộng mở, ở đó, Chúa Yêsu nhân lành đã đến trước, để dọn chỗ cho tôi giữa Thần Thánh.

Tôi mơ tưởng đến một buổi sáng mà mình sẽ đến trước những cánh cửa bằng ngọc toàn khối, và những bức tường bằng ngọc thạch lưu ly. Tôi thấy mình lần bước giữa những phố xá bằng vàng ròng, bên một biển pha lê của thành Yêrusalem mới, dát bằng bích ngọc, lam ngọc và hoàng ngọc. Tôi sẽ tắm trong dòng nước sự sống, sáng loáng như bạc, từ ngai Chiên Con chảy ra, cánh rừng cây đang nẩy lộc đơm bông và kết trái 12 lần trong năm (x. Kh 21 và 22).

Cuộc hành trình đã bắt đầu, và không bao giờ đi trở lại. Như hươu nai khát nước nguồn, thì thân tôi càng khao khát và tim tôi càng reo vui, vì Thiên Chúa hằng sống.

Một cơn lốc xoáy cuốn hút tôi hướng về Yêrusalem trên cao, càng lúc càng mạnh. Nhưng một lý do duy nhất mà tôi lại muốn cuộc hành trình này kéo dài lâu hơn, đó là vì cái choáng váng, say sưa khiến tôi mơ ước điều tôi hằng trông mong.

Trong nháy mắt, khi tiếng loa vang ra, tôi sẽ được biết Ngài, diện đối diện. Ngài sẽ chiếm hữu tôi, tôi chiếm hữu Ngài, bên tường lũy Sion.

Một giấy mời cá nhân, in bằng máu Chúa Kitô, đã gửi mời tôi dự tiệc Hôn Lễ của Chiên Con. Vịhôn thê đã được trang điểm bằng mọi ân huệ và đặc sủng, và một triều thiên đính bằng tinh tú và mặt trời tô thêm vẻ kiều diễm. Áo cưới lấp lánh dệt đầy nhân đức, và mắt nàng rạng ngời ánh lửa của Đấng Phu Quân.

Trong những năm gần đây, tôi đã được chứng kiến những công trình do tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa chúng ta. Nếu công việc của Người vĩ đại như vậy, thì chính Người sẽ lớn lao thế nào nữa? Nếu những tia sáng của lòng thương xót Người đã chói lọi như thế, thì chính Người – Mặt Trời của Sự Sống – sẽ ra sao? Nếu trong niềm tin, người ta mù mờ nhận ra nét đan thanh của Người, thì Người sẽ như thế nào khi được chiêm ngưỡng sáng tỏ, không hề sai chạy?

Bởi thế, dù đi trên phi cơ hay trên lưng lừa, tôi luôn ca hát:
“Ôi sung sướng biết bao, khi người ta bảo tôi rằng:
Nào ta đi về nhà Chúa!
Và đây, chân tôi đã đặt trên thềm nhà Người, hỡi Yêrusalem!”
Lạy Chúa là Thiên Chúa con, con muốn dâng lên Chúa những lời cuối cùng này:
Lạy Chúa, Ngài dò xét con và Ngài biết rõ,
Biết cả khi con đứng con ngồi
Con nghĩ tưởng gì, Ngài thấu suốt từ xa.
Đi lại hay nghỉ ngơi, Chúa đều xem xét,
Mọi nẻo đường con đi, Ngài quen thuộc cả.
Miệng lưỡi con chưa thốt nên lời
Thì lạy Chúa, Ngài đã am tường hết.
Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước,
Bàn tay của Ngài, Ngài đặt lên con.
Kỳ diệu thay, tri thức siêu phàm,
Quá cao vời, con chẳng sao vươn tới!
Đi mãi đâu cho thoát thần trí Ngài?
Lẩn nơi nào cho khuất được Thánh Nhan?
Con có lên trời, Chúa đang ngự đó,
Nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài.
Dù chắp cánh bay từ phía hừng đông xuất hiện,
Đến ở chân trời, góc biển phương tây,
Tại đó cũng tay Ngài đưa dẫn,
Cánh tay hùng mạnh giữ lấy con.
Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo.
Dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con.
Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng,
Công trình Ngài xiết bao kỳ diệu!
Hồn con đây, Ngài biết rõ mười mươi.
Xương cốt con, Ngài không lạ lẫm gì,
Khi con được thành hình trong nơi bí ẩn,
Được thêu dệt trong lòng đất thẳm sâu.
Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy
Mọi ngày đời được dành sẵn cho con
Đều thấy ghi trong sổ sách Ngài
Trước khi ngày đầu của đời con khởi sự.
Lạy Chúa, con thấy tư tưởng Ngài khó hiểu biết bao!
Tính chung lại, ôi nhiều vô kể!
Đếm sao nổi, vì nhiều hơn cát;
Dù có đếm xong, con vẫn ở với Ngài.
Lạy Chúa, xin dò xét để biết rõ lòng con,
Xin thử con cho biết những điều con cảm nghĩ.
Xin Ngài xem con có lạc vào đường gian ác
Thì dẫn con theo chính lộ ngàn đời.
(Tv 138)

(*) Năm 1983-84, lúc viết thư này và cũng là lúc quyển sách này xuất bản đầu tiên, với nguyên bản bằng tiếng Tây Ban Nha.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét