18/05/2009

CHÚA GIÊSU ĐANG SỐNG (CHƯƠNG VII)

NHỮNG TRỢ GIÚP VIỆC CHỮA LÀNH - PHẦN I
CHƯƠNG VII
NHỮNG TRỢ GIÚP CHO VIỆC CHỮA LÀNH, PHẦN I

Một số tác giả, khi nêu những chướng ngại cản trở việc chữa lành, đã kê một danh sách những hành vi hay thái độ cản trở hoạt động của Chúa. Quan điểm ấy còn cần được bàn cãi, vì Đức Yêsu là vịChúa Tể có thể làm được cả những điều-không-thể, và không một sự gì có thể ngăn chặn hoạt động “cứu nhân độ thế” của Ngài. Ngài hoàn toàn tự do và quyền phép, có thể hoạt động với sự cộng tác hay không cộng tác của ta. Điều chắc chắn là Ngài chữa lành ta một cách nhưng không.

Chẳng hạn, người ta quả quyết rằng Chúa không chữa vì thấy không có lòng tin. Điều ấy có thể đúng phần nào (x. Mc 6,5-6). Nhưng tôi đã từng chứng kiến nhiều cuộc chữa lành nơi những người Hồi giáo, và nơi những người không có đức tin.

Thiên Chúa lớn hơn cả sự thiếu lòng tin của ta. Ta không thể bắt Chúa theo những qui luật ứng xử của ta. Đường lối của Người không giống của ta, song tốt hơn nhiều (Is 55,8).

Vì lý do đó, tôi thích nói về những phương thế, hoặc về những trợ giúp làm cho hoạt động của Thiên Chúa được dễ dàng hơn. Ân sủng của Thiên Chúa rất hữu hiệu, nhưng nếu được gieo trên một thửa đất đá vun xới, thì sẽ sinh hoa trái dồi dào hơn.

1. BẰNG CÁCH RAO GIẢNG TIN MỪNG

Điều tai hại nhất là rời tác vụ chữa lành ra khỏi toàn bộ công cuộc rao truyền Tin Mừng. Việc chữa lành, nếu bịtách rời và biệt lập khỏi việc rao báo minh bạch ơn cứu độ trong Đức Yêsu Kitô, sẽ dễ bịhiểu lầm.

Lời hứa của Chúa Yêsu là:

“Nhân Danh Ta, chúng con sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng lạ…, sẽ đặt tay cho kẻ liệt lào và họ sẽ được lành mạnh.”

Lời hứa ấy đi sau lệnh này:

“Hãy đi khắp nơi thiên hạ, rao giảng Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo!” (Mc 16,14-16).

Rao truyền Tin Mừng là thiết lập sự cứu độ toàn diện cho con người, cứu độ cả xác hồn và trí khôn, nhờ Chúa Yêsu Kitô.

Chữa bệnh mà không loan báo Tin Mừng cứu độ là làm một công việc khập khiễng. Việc Thiên Chúa chữa lành thường nằm trong toàn bộ công cuộc rao truyền Tin Mừng, và qua phương thế ấy, chữa lành bệnh nhân – không chỉ chữa bệnh, mà còn phải công bố một sứ điệp. Hai việc ấy luôn đi đôi với nhau.

Câu cuối cùng của Tin Mừng Marcô như thế này:

“Họ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng họ hoạt động và củng cố Lời bằng những phép lạ kèm theo.” (Mc 16,20).

Chính vì thế, tội không thích cầu nguyện cho bệnh nhân, nếu tôi không thể loan báo rằng: Chúa Yêsu đang sống, và nếu không thể đưa vài chứng từ chứng tỏ rằng: Tin Mừng là thực và ngày nay đang được sống.

Tôi làm chứng vô số phép lạ và việc chữa lành đã xảy ra, khi người ta loan báo Chúa Yêsu. Tôi không hiểu tại sao còn có những người ngạc nhiên và không chấp nhận phép lạ. Nhưng nếu Chúa Yêsu không giữ lời hứa của Ngài là chữa lành các bệnh nhân, khi chúng ta loan báo danh Ngài, thì đáng ngạc nhiên hơn.

Một hôm, đang bữa ăn, có người hỏi tôi một câu bất nhã:

- Thưa cha, cha có chắc là cha được ơn chữa bệnh không?

Tôi không thể trả lời ngay, và mọi người nhìn tôi chờ đợi… Cuối cùng, tôi nói:

- Tôi chắc một điều là tôi có sứ mệnh rao giảng Tin Mừng, và có các phép lạ và chữa lành đi kèm theo việc rao báo đó. Tôi, tôi chỉ rao giảng và cầu nguyện; còn Thiên Chúa, Ngài chữa bệnh. Với niềm tin như thế, chúng tôi đã hợp thành một ê-kíp làm việc rất tốt, và chúng tôi ăn ý nhau lắm.

Trong hội nghịQuébec năm 1974, người ta mời tôi giảng một khóa về các dấu lạ kèm theo việc rao giảng Tin Mừng. Phòng họp đông nghẹt với 2.000 thính giả. Nghe ngoài hành lang có nhiều tiếng ồn ào, tôi đi ra đóng cửa để dễ cầm trí hơn. Ngoài đó, có một bà ngồi xe lăn đã 5 năm rưỡi, tôi mời bà vào trong, nhưng bà trả lời:

- Tôi muốn lắm, nhưng người ta không cho đi vào, vì phòng đầy người, phần tôi không thể đi được.

Tôi đáp:

- Mời bà vào!

Rồi tôi đẩy xe cho bà. Tôi đóng cửa và bắt đầu diễn giảng, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc rao truyền Đức Yêsu đã sống lại, Ngài chữa lành và cứu vớt bất cứ ai. Tôi quen làm chứng về việc khỏi bệnh của tôi, và nói rằng Chúa chữa lành bởi vì Chúa yêu thương. Tôi nhấn mạnh sự quan trọng của việc làm chứng, về các việc kỳ diệu của Chúa trong đời ta. Một người đàn ông đứng lên nói:

- Tôi là một Kitô hữu và tin nơi Thiên Chúa. Như là một bác sĩ, tôi nghĩ: trước khi quả quyết là đã được hỏi bệnh, ta phải xét nghiệm y khoa để xác nhận, như người ta vẫn làm ở Lộ Đức.

Tôi đáp:

- Với tư cách là một bác sĩ, ông có quyền làm thế, nhưng khi có ai được ơn lành bệnh – như trường hợp tôi đây – họ không thể đợi các bác sĩ phán quyết rồi mới tạ ơn Chúa.

Ông lại biện bạch là chúng ta phải thận trọng, v.v…, và ông dùng những ngôn từ mà tôi không hiểu gì cả… Những lời l̃ẽ của ông lạnh như đá, rơi xuống trên cử tọa, và tôi không biết trả lời thế nào.

Đang khi ông bác sĩ nại vào sự khôn ngoan và thận trọng của mình, gây ra sự hoang mang trên cử tọa chúng tôi, thì bà ngồi trên xe lăn – mà chính tôi gới thiệu với cả hội trường lúc nãy – cảm nhận một sức mạnh xâm chiếm bà. Bà đứng lên và bắt đầu bước đi một mình trong phòng.

Từ 5 năm rưỡi nay, do một tai nạn xe cộ, bà đã bịbại liệt. Bác sĩ đã giải phẫu và cắt đi xương bánh chè, như thế, theo đúng y học, thì bà không còn có thể đi được. Nhưng Chúa đã cho bà đi được…, giữa tiếng vỗ tay vang rền và tiếng hoan hô, khâm phục của tất cả cử tọa. Người thì ràn rụa nước mắt, kẻ thì đến chúc mừng bà. Tên bà là Hélène Lacroix.

Bà lên máy vi âm và làm chứng trước mặt tất cả chúng tôi. Khi bà dứt lời, người ta vỗ tay tán thưởng. Tôi hỏi ông bác sĩ, để xem ông có nghĩ rằng cần xét nghiệm y khoa trước đã, hay là chúng tôi phải tạ ơn Thiên Chúa ngay. Ông ta liền quỳ xuống. Chính ông là người bịđánh động nhất. Ông cảm thấy buồn khổ và tủi hổ, vì phá bầu không khí của buổi họp. Tôi nói với ông:

- Đừng lo! Hôm nay, Thiên Chúa muốn làm một phép lạ lớn, và đã dùng ông để tỏ rõ sự vinh quang của Người. Người như muốn nói: “Cha Tardif không trả lời ông được, còn đây là câu trả lời của Ta!”

Đấy là việc chữa lành thể lý đầu tiên mà tôi thấy tận mắt, chính lúc rao truyền Tin Mừng.

2. BẰNG LÒNG TIN TRÔNG ĐỢI

Lòng tin cũng như một ống dẫn nước lớn, giúp nguồn nước cứu độ chảy tràn vào đời ta. Đức tin làm ta được thông hiệp với chính Thiên Chúa, và thông phần ơn cứu thoát toàn diện, mà được lành mạnh thể xác hay tâm hồn.

Tin là trông cậy, tín nhiệm vào Thiên Chúa, là phú mình không điều kiện trong tay Chúa, để mặc Chúa định liệu trên cuộc đời mình. Thế nghĩa là đức tin làm ta ngước nhìn lên Chúa Yêsu đã chết vì ta và đã sống lại. Những ai chỉ nhìn vào mình mà không nhìn lên Chúa, người ấy chỉ nghĩ đến sự khỏi bệnh của mình hơn là nhìn lên Đấng chữa bệnh.

Việc chính là tin vào Chúa Yêsu, chứ không phải vịn vào lòng tin của ta. Hành vi tin lớn nhất là tin rằng Thiên Chúa lớn hơn lòng tin nhỏ bé của ta, và Người không hề tùy thuộc chút gì ở ta.

Chúng tôi gọi: “Chờ đợi trong lòng tin” là sự xác tín và trông cậy rằng chúng ta có một Thiên Chúa hành động theo lời Người đã hứa; là biết rằng Người muốn chữa ta lành. Khi ta tin như thế, thì ta đang tải một đường dây điện cỡlớn, thay vì những dây nhỏ tí, ngõ hầu hoạt động của Thiên Chúa được vận chuyển qua một luồng điện cao thế mãnh liệt.

Cách chung, tôi không nhận cầu nguyện cho người bệnh, mà trước đó chưa khơi dậy đức tin của họ, bằng một vài lời chứng, để họ trông đợi và tín nhiệm vào Chúa – Đấng muốn chữa lành họ.

Một hôm, trong Thánh Lễ, tôi đồng tế với một Giám Mục. Bài giảng của Ngài là một viên ngọc, trình bày cách minh bạch giá trịcủa thập giá và đau khổ. Sau khi rước lễ, Ngài làm tôi ngạc nhiên, khi bảo tôi cầu nguyện cho bệnh nhân. Tôi trả lời:

- Thưa Đức Cha, bài giảng của Đức Cha về thập giá quá hay, đến nỗi bây giờ không còn ai muốn được khỏi bệnh. Nhưng nếu Đức Cha cho phép, con sẽ nói về quyền lực của thập giá và của việc chữa lành, như dấu chứng của tình yêu Thiên Chúa…

Chúa Yêsu đã hứa rằng ta sẽ được điều mà tin, tin là đã thành sự rồi (Mc 11,24):

“Ta bảo các ngươi: mọi điều các ngươi cầu nguyện, kêu xin, các ngươi hãy tin là được và các ngươi sẽ thấy thành sự”.

Sách Tin Mừng kể vô số người xin và được nhận lời, tìm và đã thấy, gõ và người ta mở cho. Thiên Chúa đòi hỏi chúng ta phải đơn sơ trong lòng tin. Thế nào cũng có những người cầu nguyện thế này:

- Lạy Chúa, nếu đó là ý Chúa muốn, và nếu giúp ích cho việc thánh hóa và cho phần rỗi đời đời của con, thì xin Chúa chữa con.

Có những người đặt ra biết bao điều kiện, đến nỗi xem ra những điều kiện ấy bào chữa cho sự thiếu lòng tin của họ. Chúng ta phải là người nghèo khó, hoàn toàn tùy thuộc Cha mình. Một đứa con không bao giờ nói với mẹ:

- Má ơi, nếu thích hợp với con và nếu không làm hại gan và thận của con, thì xin má cho con ăn quả trứng!

Đứa trẻ cứ xin cách đơn sơ, còn người mẹ biết cái gì hợp hay không hợp cho nó. Chúng ta phải là những kẻ nghèo và khiêm tốn, và phải xin với niềm trông cậy là sẽ được.

Còn những người khác lại hạn chế quyền phép của Thiên Chúa bằng cách nói:

- Lạy Chúa, con bịbệnh tim, viêm họng và đau đầu gối, nhưng nếu Chúa chữa con bệnh tim thì đã đủ rồi.

Họ làm như Thiên Chúa không thể chữa hết các bệnh của họ được! Cầu nguyện như thế không đúng. Không được đặt giới hạn cho hoạt động của Thiên Chúa. Người rất hào phóng và ban ơn cho ta dồi dào. Nếu Người có thể ban Thánh Thần vô hạn lượng (Yn 3,34), thì Người cũng ban ơn Thánh Thần vô hạn định cho chúng ta. Chính Con yêu dấu của Người, Người còn ban, thì Người có tiếc gì những ơn huệ khác (Rm 8,32)! Khi Đức Giáo Chủ Lêô XIII mừng lễ Kim Khánh (50 năm làm Giám Mục), một Hồng Y muốn nịnh Ngài, nên nói:

- Chúng con xin Thiên Chúa cho Đức Thánh Cha 50 năm như thế nữa!

Đức Giáo Chủ đáp lại giọng châm biếm:

- Đừng hạn chế Chúa Quan Phòng chứ! Ngày 13-06-1975, tôi về thôn quê mừng lễ Thánh Antôn. Tôi giải tội, giảng, rồi nhanh chân ra khỏi phòng thánh, vì tôi còn phải ban phép Rửa tội và nhiều việc khác nữa. Một thiếu nữ đến gặp tôi, tay dắt bà mẹ, cô nói cách cương quyết:

- Thưa cha, cha hãy cầu nguyện cho mẹ con được lành!

Tôi bực mình đáp:

- Nhưng chẳng phải chúng ta vừa cầu nguyện chung cho mọi bệnh nhân đó ư?

Thế là, với lòng tin vững chắc như người đàn bà Syrô-Phênixi trong Tin Mừng, cô nói:

- Vì mẹ con điếc, nên không biết lúc ấy cha cầu nguyện cho bệnh nhân.

Tôi thấy động lòng thương những người đơn sơ và nghèo khổ ấy, tôi ra dấu bảo ngồi xuống và tôi cầu nguyện ngắn gọn như sau:

- Lạy Chúa, xin chữa lành bà này, xin Chúa làm lẹ lẹ, vì con còn nhiều việc phải làm.

Rồi cúi xuống, tôi hỏi:

- Bà bịđiếc từ bao giờ?

- Thưa từ 8 năm nay.

Tôi giật mình, vì thấy bà nghe được. Tôi hỏi bà nhỏ tiếng hơn nữa:

- Bà xem ra là một bà mẹ tốt.

Bà mỉm cười, quả thật bà đã nghe thấy tiếng tôi. Nhưng cái đáng ngạc nhiên nhất, là Chúa đã nghe lời cầu nguyện quá mộc mạc của tôi. Bà đã cảm thấy như có một luồng gió ào ào vào tai mà mở tai bà. Lúc ấy, tôi đã nghiệm ra được sự đúng đắn của lời Chúa đã phán qua miệng tiên tri Ysaia (65,24):

“Trước khi các ngươi kêu đến Ta, Ta đã đáp lời. Các ngươi còn đang nói, thì Ta đã nhận lời các ngươi.”

Với niềm xác tín của một người có lòng tin, tác giả Thánh Vịnh đã ca lên rằng:

“Khi lời tôi chưa thập thò đầu lưỡi, thế mà, lạy Yavê, Người đã biết hết!” (Tv 139,4).

Chính Đức Yêsu đã xác quyết:

“Cha các con biết rõ các con cần gì, trước khi các con xin Người” (Mt 6,8).

Lòng tin và sự chữa lành liên kết với nhau rất mật thiết, như bà Maria Têrêsa G. de Baez đã nói cách rất hay. Chính bà đã được Thiên Chúa chữa lành bệnh thấp khớp cấp tính như ta đã biết. Ơn chữa lành này đã giúp cho cả gia đình bà đến gần Chúa hơn. Bà nói như sau:

- Tôi không đủ lời lẽ diễn tả; vì hôm nay, tôi không phải chỉ cảm ơn Thiên Chúa đã chữa lành phần xác của tôi, mà còn vì một điều lớn hơn, tuyệt diệu hơn, đó là đức tin. Nhờ đó, Thiên Chúa đã trở thành lời ca ngợi của tôi, là viễn ảnh cho niềm mơ ước của tôi và là ánh sáng cho mắt tôi.

3. BẰNG HỐI CẢI

Việc hối cải trợ lực cho việc chữa lành thể lý cũng như nội tâm. Bệnh tật, nói chung, là hậu quả của tội lỗi. Nếu ta hối cải về tội lỗi và trở lại với Thiên Chúa, thì tất yếu những hậu quả của tội lỗi sẽ chấm dứt (x. 1Cor 11,30).

Phải nhìn nhận rằng: có những người đang sống trong tội lỗi mà vẫn được Chúa chữa lành, nhưng tôi cũng chứng kiến số đông hơn những người đã hối cải và nhận được ơn chữa lành. Tuy nhiên, con đường bình thường là con đường mà ta thấy ghi trong Tin Mừng:

Trước hết là chữa trịtội lỗi: Đức Yêsu nói cùng người bất toại:

“Tội của con đã được tha”,

rồi sau mới chữa lành thể xác:

“Hãy chỗi dậy, vác chõng mà đi!” (Mc 2,5-11).

Một thanh nữ 26 tuổi, tên là Altagracia Rosariô, bịđiếc đã 2 năm, mù từ nhiều tháng, thêm vào đó, bịthiếu máu trầm trọng làm cô không thể đi đứng, nằm liệt giường chờ chết.

Mẹ cô đưa cô đến buổi họp cầu nguyện thứ năm ở Pimentel năm 1975 (x. chương II, B). Khắp nơi đông nghẹt người là người, nên phải đặt cô nằm xuống đất. Cô gái đau khổ và đáng thương ấy đau đớn nhiều, mà chẳng biết những gì xảy ra chung quanh.

Hôm sau, cô hoàn toàn lành hết mọi bệnh: cô nghe và thấy rõ mọi sự. Nhưng, điều kỳ diệu nhất không phải là việc sáng mắt và mở tai, nhưng là Chúa ngự vào tim cô, giúp cô từ bỏ tội lỗi đã phạm nhiều năm trước đây. Sau đó, cô trở thành giáo lý viên, và làm chứng cho Chúa ở San Francisco de Macoris, nơi cô sinh trưởng.

Nhiều tháng sau khi khỏi bệnh, đang sung sướng với cuộc sống mới Chúa ban cho, cô ngã bệnh và sốt nặng. Ngày 18 tháng 11, cô vui vẻ nói với mẹ:

- Má ơi, con đã nghe thấy tiếng Chúa trong lòng con. Ngài nói hai hôm nữa, Ngài sẽ đến đem con về với Ngài.

Bà mẹ đáp:

- Con đừng nói vậy! Cơn sốt làm con nói sảng mà lại tưởng là tiếng Chúa. Đừng nói lại điều ấy, người ta sẽ cười cho!

Nhưng cô cứ lặp lại điều ấy với tất cả các giáo lý viên đến thăm cô. Quả đúng, ngày 20 tháng 11, cô qua đời trong sung sướng, hạnh phúc và ca hát líu lo. Đám tang của cô sốt sắng, cảm động giữa những tiếng hát hoan lạc và hy vọng.

Cô đã được chữa lành đủ mọi mặt: chẳng có sầu tang và nước mắt, chỉ có hạnh phúc và mừng vui, vì cô đã vĩnh viễn đi gặp Đấng cô yêu mến.

Bà Anette Giroux, 28 tuổi, mắc bệnh rung tay. Ba má bà đưa bà đến dự Thánh Lễ bế mạc Đại Hội ở Montréal, ngày Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống năm 1979. Vào lúc rước lễ, một linh mục đem Mình Thánh đến cho bà rước lễ, nhưng bà nói:

- Thưa cha, con không thể rước Chúa, vì con sống trong tội.

Đã 2 năm nay, bà sống không có phép Hôn phối với một người đàn ông. Chính lúc ấy, tại đó, bà đã quyết định thay đổi lối sống. Bà sám hối, đi xưng tội, rước lễ và liều sống theo đức tin.

Về tới nhà, bà nói với người đàn ông đang chung sống với bà:

- Từ hôm nay, đừng coi tôi như vợ anh nữa, trừ phi anh muốn cùng tôi đến nhà thờ làm phép Hôn Phối đàng hoàng. Ba hôm nữa, tôi sẽ trở về nhà cha mẹ tôi.

Bà lánh sang một phòng riêng, và hai hôm sau, lúc bà thức dậy thì thấy có luồng khí nóng ran khắp thân thể. Thế là bà đã được hoàn toàn khỏi bệnh.

Như thế, bà đã được lành bệnh, cả hồn lẫn xác, và đã trở về nhà cha mẹ. Hai tháng sau, lễ Hôn Phối của bà được cử hành, với sự tham dự của nhóm cầu nguyện đã được nghe lời chứng của bà, làm thế nào mà bà đã thống hối ăn năn, và sau đó đã được chữa khỏi bệnh.

Trong trường hợp chúng tôi sắp kể thì ngược lại: Marinô không đặt chân đến nhà thờ đã 10 năm, nhưng lại được chữa khỏi bệnh nghiện rượu, và lành cả bệnh loét bao tử ngay hôm mà bà mẹ anh, Dona Sara, làm chứng về việc anh được chữa lành bệnh nghiện rượu.

Vui mừng, anh trở về nhà. Anh muốn được rước lễ, song không thể được, vì hoàn cảnh rối vợ rối chồng: anh đã có vợ, mà lại đi sống với một người đàn bà khác, và có con cái với bà này. Trong tình cảnh ấy, phân rẽ đôi đàng là không thể được, mà trở về với bà vợ trước càng khó hơn; nhưng anh cảm thấy một cơn đói khát Chúa rất mạnh. Anh đã quyết định ngủ một phòng riêng, và trong suốt nhiều tháng, chỉ còn coi người đàn bà ấy như bạn. Thế là anh đã được rước lễ ngày Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, và Chúa còn ban thêm cho anh đặc sủng quý báu để đi loan báo Tin Mừng. Anh theo tôi nhiều kỳ giảng tĩnh tâm trong xứ, nói chuyện với những người đã có gia đình, để động viên họ trung thành với Chúa trong đời sống hôn nhân.

Sau vài năm anh can đảm sống con đường khó khăn ấy, Đức Tổng Giám Mục đã nghiên cứu kỹ cuộc hôn nhân đầu tiên của anh, và đã thấy có một lý do đủ mạnh để tuyên bố hôn nhân ấy bất thành. Như thế, anh có thể làm phép Hôn Phối hoàn toàn hợp pháp tại nhà thờ, với người đàn bà mà anh đang chung sống. Chính Đức Tổng Giám Mục cử hành Thánh Lễ Hôn Phối. Các cặp vợ chồng đã nghe anh nói chuyện về sự trung tín trong hôn nhân, đã đến dự đông chật cả giáo đường.

Điều quan trọng chính là Chúa Yêsu muốn chữa lành chúng ta trọn vẹn: thân xác, tâm hồn và tinh thần. Khi thì việc chữa lành thể xác giúp ăn năn trở lại, khi khác thì ngược lại, sự thống hối giúp việc chữa lành thể xác.

4. BẰNG VIỆC THA THỨ

Chúng tôi thường chứng kiến cách thế mà việc tha thứ cho kẻ thù dẫn tới ơn được Chúa chữa lành. Lời nguyện Chúa dạy chúng ta đã nói rõ:

“Xin Cha tha tội cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con” (Mt 6,12).

Nhiều đoạn Kinh Thánh khác cũng nói giống như vậy.

Đàng khác, khi Chúa Yêsu hứa nhận lời cầu nguyện và ban ơn cho ai cầu xin, thì hầu như luôn luôn tùy ở người ấy biết tha thứ hay không (Mt 18,21; Mc 11,25).

Nhiều người nghĩ rằng tha thứ là mất mát, song họ không biết rằng đó là được lợi, bởi vì nó giải thoát ta khỏi căm thù và hờn giận. Nó làm ta nên giống Chúa Yêsu – Đấng yêu thương kẻ thù và tha thứ cho họ –, đồng thời mở lòng ta đón nhận ơn tha thứ và ân sủng của Thiên Chúa. Lời chứng sau đây sẽ rõ:

“Một lần kia, tôi cảm thấy Chúa bảo tôi phải tha thứ cho một người đã làm hại tôi. Song vì tôi không sẵn sàng bỏ việc phục thù, nên tôi chống cự lại và đưa ra lời bào chữa này:

- Lạy Chúa, tại sao Chúa muốn con cầu nguyện cho người đó, bởi vì dẫu sao, Chúa rất từ nhân, sẽ chúc lành cho họ, dù cho con có xin hay không.

Và trong lòng tôi có tiếng trả lời rõ ràng thế này:

- Đồ ngu! Sao con không biết rằng: khi con cầu nguyện cho người ấy, thì kẻ được chữa lành trước hết là chính con?”

Tha thứ, chính là làm sống lại trong ta sự sống mới mà Đức Yêsu đem đến. Tha thứ và xin tha thứ, thì cũng giống như tia chớp báo một trận mưa làm đất nảy mầm. Lời chứng của anh Evaristo cho thấy rõ:

“Từ thời thơ ấu, giữa ba tôi và tôi đã có những vấn đề trầm trọng, khiến tôi phải bỏ nhà ra đi. Tôi cứ nghĩ là thời gian sẽ xóa đi những kỷ niệm cay đắng của thời thơ ấu, nhưng sự thực lại không như thế. Tôi sống với gánh kỷ niệm đau thương luôn đè nặng tim tôi.

“Thiên Chúa ban cho tôi được biết Canh Tân Đặc Sủng, nhờ đó giải phóng tôi khỏi những ràng buộc, ban một sức lực thúc đẩy đời sống đức tin của tôi. Dầu vậy, vẫn có một cái gì đó còn thiếu vắng nơi tôi. Tôi không có niềm vui hồn nhiên và bộc phát, mà tôi thấy nơi mọi người thuộc nhóm Canh Tân. Tôi cảm thấy đắng cay và chán ngán mọi sự.

“Thời gian cứ thế trôi qua, cho đến tháng 2 năm 1977, ba tôi lâm bệnh nặng. Tôi biết đấy là cơ hội cuối cùng để hòa giải với ông, nhưng tôi vẫn không có sức, không đủ can đảm để làm lành. Ngày 13 tháng 2, ba tôi hấp hối; còn tôi, tôi đang chiến đấu với bản thân, vì thấy không có sức tha thứ cho ông. Tôi chỉ biết cầu nguyện, và tôi nói với Chúa:

- Một mình con, con không thể…

“Một tiếng bên trong nói với tôi cách rõ ràng:

- Một mình con thì không thể, nhưng nhân Danh Thầy, con có thể. Đối với ai tin, mọi sự đều có thể.

“Gương mặt đang hấp hối của ba tôi trở nên rạng rỡ, hoặc cũng có thể chính tôi đã nhìn ông với đôi mắt mới, vì Chúa đã biến đổi tôi. Tôi thấy yêu ông với trái tim của Chúa Yêsu, và tôi ôm hôn ông với đôi tay của Chúa Yêsu.

“Từ ngày ấy, tôi bắt đầu xướng một bài ca mới cho Thiên Chúa chúng ta, một lời khen vui mừng kéo dài không ngừng suốt 7 năm. Chúa đã cho tôi thấy vinh quang và ân sủng của Ngài qua việc chữa lành nội tâm, nhờ việc tôi tha thứ. Bây giờ, tôi sống rất hạnh phúc, tôi vui sướng công bố lớn tiếng rằng: Chúa đã làm những sự kỳ diệu nơi tôi, và làm chứng rằng: tôi có thể làm được mọi sự trong Đấng ban sức mạnh cho tôi.”

Một lời chứng khác cũng rất đẹp, do Olga G. de Cabrera ở Guatemala:

“Trong suốt 10 năm, tôi phải chịu nhiều đau nhức nơi bàn chân và cánh tay, chúng trở nên dịdạng, tôi đã cầu cứu đến 15 ông bác sĩ, và một ông nói là tôi phải cưa chân trái.

“Ngày 1 tháng 5 năm 1976, tôi hoàn toàn bất toại, sẽ phải sống hết đời mình trên giường bệnh, và trên chiếc xe lăn mà tôi ghét cay ghét đắng. Được báo có một Thánh Lễ cầu cho bệnh nhân tại Sân Vận Động, tôi quyết định lăn xe đến dự.

“Người ta đặt tôi hàng đầu. Khi Đức Hồng Y Casariego vào, ngài dừng lại bên tôi, và cầm tay tôi, ngài nói:

- Chúa yêu thương con, hôm nay, Ngài sẽ chữa con.

“Đến lúc cầu nguyện chữa lành nội tâm, tôi khóc nhiều và thật lòng tha thứ cho tất cả những ai làm tôi đau khổ. Rồi khi cha Tardif cầu nguyện chữa lành thể xác, tôi cảm thấy như có một cái gì thúc đẩy và nói với tôi: “Hãy chỗi dậy mà đi!”. Tôi cảm thấy một sức nóng mãnh liệt và tôi run rẩy cả mình. Mắt tôi tràn lệ, tôi chỗi dậy và bắt đầu bước đi trước bàn thờ.”

0 nhận xét:

Đăng nhận xét