18/05/2009

CHÚA GIÊSU ĐANG SỐNG (Chương V-1)

Chương V: VIỆC CHỮA LÀNH

Có ba loại bệnh tật và mỗi loại cần cầu nguyện đặc biệt để được chữa lành:

¨ Bệnh thể xác, do nhiều nguyên nhân gây ra, cần một lời cầu nguyện chữa lành thể lý.

¨ Bệnh của con tim, do những vết thương tình cảm gây ra, cần lời cầu nguyện để chữa lành nội tâm.

¨ Bệnh tâm linh, do tội gây nên, Chúa Yêsu chữa lành thể theo lòng tin, bằng cách làm cho ta ăn năn trở lại.

Chúng tôi chỉ muốn nhấn mạnh về hai điểm trọng yếu này:

· Sự duy nhất của hữu thể nhân loại: dù được cấu tạo bằng ba phần: xác, hồn và tinh thần (1Th 5,23), con người là một hữu thể duy nhất không thể tách rời. Chúng ta phân chia chỉ vì tiện lợi cho việc giảng dạy thôi.

· Mối liên hệ tùy thuộc: xác, hồn và tinh thần liên kết với nhau trên những bình diện ta không thể xác định rõ, nhưng chắc chắn là chúng liên hệ tùy thuộc lẫn nhau, cái này với cái kia.

I. BỆNH THỂ XÁC VÀ CHỮA LÀNH THỂ LÝ

Trước tiên, chúng tôi không cần đào sâu đề tài chữa lành thể lý, bởi lẽ cả cuốn sách này là bằng chứng sống động của tác động “chữa lành” của Chúa. Ngoài ra, có rất nhiều bài vở và sách rất hay luận về đề tài này, do phong trào Canh Tân phổ biến.

Chúng tôi chỉ muốn làm chứng rằng Tin Mừng là chân thật ở thế kỷ này, bằng cách thêm vài suy nghĩ mà chúng tôi thấy thích hợp.

Tất cả hoạt động cứu nhân độ thế của Thiên Chúa được biểu lộ dưới hai hình thức: bằng việc làm và bằng lời nói. Thánh Luca cô đọng cách tuyệt vời hành vi của Đức Yêsu bằng câu nói này:

“Trong quyển thứ nhất, thưa Ngài Thêôphilê, tôi đã bàn về mọi điều Đức Yêsu đã làm và đã dạy” (Cv 1,1).

Công đồng Vaticanô II cho ta thấy hai mặt của hoạt động Thiên Chúa khi quả quyết: “Mặc khải thần linh thể hiện bằng hành động và lời nói, liên kết nội tại với nhau. Như hành động bày tỏ và củng cố đạo lý, thì lời nói cũng công bố hành động và giải thích chúng” (Hiến chế Lời Chúa, số 2). Cuối cùng, Công đồng cho thấy Đức Kitô Yêsu (vừa là Biến cố, vừa là lời Thiên Chúa) là sự viên mãn của Mặc khải như thế nào.

Nhiều người quả quyết rằng: điều quan trọng là chữa lành phần thiêng liêng hơn là chữa lành thể xác. Người khác lại cho rằng: việc chữa lành là phụ, đặc sủng chữa lành là không cần thiết, cái cốt yếu là đức mến.

Tôi thiết nghĩ: sự phân biệt “chính hay phụ” không thấy có trong Tân Ước. Thay vì phân biệt, tốt hơn nên hỏi Thiên Chúa có muốn chữa lành con cái Ngài không? Đành rằng đức mến là đặc sủng tuyệt hảo, tôi hoàn toàn đồng ý; nhưng ai có thể chối rằng việc chữa lành là một phương tiện tuyệt vời, qua đó, đức mến được bày tỏ ra cho người đang đau khổ? Đức mến không là chuyện trên trời dưới bể, trừu tượng, nhưng là điều cụ thể như một người bệnh được khỏi. Ơn chữa lành, tự căn bản, là một ơn huệ của lòng mến.

Trong các sách Tin Mừng, động từ “Therapeuo: chữa lành” xuất hiện 40 lần; và hơn nữa, trong 12 trường hợp, động từ “sòzò”, mà người ta thường dịch là “cứu”, cũng có nghĩa là “chữa lành”, tức là việc “cứu chuộc”, gồm cả việc “chữa lành”.

“Này con, hãy vững lòng! Lòng tin của con đã cứu (chữa) con” và người phụ nữ đã được chữa khỏi (được cứu) từ giờ đó (Mt 9,22).

Và tất cả những ai chạm tới gấu áo Chúa, đã được cứu (chữa) (Mt 14,36).

“Đừng sợ! Hãy tin mà thôi và con ông sẽ được cứu (chữa)” (Lc 8,50).

Và nhiều đoạn khác nữa, như Mc 3,4; 5,23-28; 6,56; 10,52; Yn 11,11; Cv 14,9.

Đức Yêsu, khi cứu độ, Ngài cứu toàn diện con người. Đức Yêsu không đến để cứu linh hồn mà thôi. Ngài lưu tâm đến toàn diện con người, cả hồn và xác (xem Đức Giáo Chủ Yoan Phaolô II, Thông điệp “Sứ vụ Đấng Cứu chuộc”, số 14-15 xác nhận và nhấn mạnh quan điểm này của Tin Mừng – Lời dịch giả).

1. Chúa Yêsu:

Trích dẫn các câu Kinh Thánh nói về việc chữa lành của Chúa Yêsu là điều dư thừa. Ai cũng biết rõ sách Tin Mừng, từ đầu tới cuối, là một chuỗi dài những hành vi thương xót của Chúa Yêsu: Ngài chữa lành bao người ốm liệt.

Chúng tôi chỉ muốn trình bày vài đoạn có một ý nghĩa đặc biệt. Trước hết, đoạn trình bày sứ vụ Đức Yêsu:

“Thần Khí Chúa ở trên tôi, bởi Người đã xức dầu cho tôi, Người đã sai tôi đem Tin Mừng cho người nghèo khó, ban bố ân xá cho kẻ tù đày, cho người đui mù được thấy, cho kẻ bị áp bức được giải oan, loan báo năm hồng ân của Chúa” (Lc 4,18-29).

Chúng ta thấy sứ vụ của Đức Yêsu là cứu chữa, thể xác cũng như tâm hồn, trong cũng như ngoài; và giải phóng mọi gông xiềng làm con người thành nô lệ, cách riêng nô lệ tội lỗi (Mc 4,23-25)…

Nơi khác, Đức Yêsu còn nói: như thầy thuốc, Ngài không đến cho người khoẻ mạnh, song là cho người tật bệnh; không cho người công chính, song cho kẻ tội lỗi. Không ai có thể nghị luận về sứ vụ của Ngài. Vấn đề là nhìn nhận sự cần thiết của ơn cứu độ Ngài đem tới. Chính vì vậy, Ngài xót thương mời gọi ta hãy trông cậy nơi Ngài:

“Hãy đến với Ta, tất cả những kẻ lao đao và vác nặng, và Ta sẽ cho nghỉ ngơi lại sức” (Mt 11,28).

Tên của Ngài, theo tiếng Hipri, là “Yêshua”, có nghĩa là “Thiên Chúa cứu” (Cứu Chúa). Ngài là Sự Cứu Độ toàn diện con người, và tất cả mọi người.

2. Hội Thánh:

“Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con” (Yn 20,21).

Các Tông đồ và các môn đệ của Đức Kitô tiếp tục công cuộc cứu rỗi của Ngài trong thời gian và không gian. Họ được sai đi vừa để rao giảng, vừa để chữa lành. Họ không chỉ là những kẻ truyền bá một lời nói, nhưng còn là những kẻ mang sự cứu độ của Chúa Yêsu. Hội Thánh không chỉ là người loan truyền Tin Mừng đã cứu độ ta, nhưng còn là người mang chính ơn cứu độ ấy (là bí tích của ơn cứu độ) (Mt 10,5-8; Lc 9,16).

“Hãy chữa các kẻ ốm đau trong thành! Hãy bảo họ: Nước Thiên Chúa đã gần bên các người!” (Lc 10,9).

Và ở cuối sách Tin Mừng của Marcô, chúng ta thấy sứ vụ này không những được trao cho các tông đồ, cho các môn đệ, mà còn cho “tất cả những ai tin”:

“Hãy đi khắp thiên hạ rao giảng Tin Mừng (cho mọi loài thụ tạo! Ai tin cùng chịu Thanh tẩy sẽ được cứu). Những dấu lạ này sẽ tháp tùng các kẻ tin: nhân Danh Ta, chúng sẽ trừ quỷ, nói các tiếng lạ; chúng sẽ cầm rắn trong tay, và dẫu có uống nhằm thuốc độc cũng chẳng hại được chúng. Chúng sẽ đặt tay trên kẻ liệt lào và họ sẽ được an lành, mạnh khoẻ” (Mc 16,15-18).

Câu cuối của Tin Mừng Marcô không kết thúc Tin Mừng, mà còn kéo dài đến cả chúng ta:

“Họ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng họ hoạt động và củng cố lời bằng những phép lạ kèm theo” (Mc 16,20).

Một trong những dấu ấn để nhận rõ chân tướng một tông đồ đích thực, đó là có các dấu lạ, điềm thiêng và phép lạ (2Cr 12,12; Rm 15,19).

3. Các Dấu Lạ:

Thật lý thú, trong Tin Mừng thứ tư, Yoan không nói đến phép lạ hay chữa lành, mà nói đến “dấu lạ”. Dấu lạ luôn dẫn ta đến ý nghĩa mà nó muốn nói. Cũng như khói cho ta thấy lửa, thì một phép lạ, một việc chữa lành cho ta thấy Thiên Chúa đang có mặt đó, đang hành động và cứu chữa. Đó là những dấu chứng thấy được của hành động không thấy được từ Thiên Chúa.

Việc chữa lành là những ngọn hải đăng trỏ cho ta thấy:

· Chúa Yêsu đang sống hôm nay, và Ngài có cũng một quyền năng như ở Samari và Galilê xưa, để chữa lành các kẻ ốm liệt.

· Thiên Chúa thương ta và muốn cứu chữa toàn diện con người, cả hồn lẫn xác.

· Chúa Yêsu là Đấng Thiên Sai. Khi các môn đồ của Yoan Tẩy Giả đến hỏi Đức Yêsu có phải là “Đấng Mêssia” (Đấng Thiên Sai) không, Ngài không đáp lời, mà bắt đầu chữa lành mọi người bệnh tật (x. Mt 11,2tt; Lc 7,21-22 rõ ràng hơn).

Thường người ta không chấp nhận các phép lạ và các việc chữa lành, vì chúng đòi người ta phải chấp nhận Chúa Yêsu và các yêu sách của Ngài. Chấp nhận dấu lạ bao hàm việc nhìn nhận ý nghĩa mà dấu lạ muốn nói lên. Chính vì thế mà người ta từ chối chúng.

Sau một kỳ giảng cấm phòng, tôi trở về nhà và thuật lại những việc lạ lùng Chúa làm. Ở đấy có một linh mục người Pháp nghe tôi cách chăm chú, song vẫn không tin. Tôi kể lại cho ông nghe làm sao trong Thánh Lễ cho bệnh nhân, Chúa đã cho bà vợ của người lãnh đạo nhóm cầu nguyện nói được, và bà đã lên giữa công chúng làm chứng, đang khi từ 4 năm rưỡi nay, bà bị cấm khẩu không thốt ra tiếng.

Các việc chữa lành không minh chứng tính xác thực của đạo lý, nhưng đó là dấu Thiên Chúa ra ray cứu chữa. Người cứu chữa không phải để minh chứng Người là Thiên Chúa, nhưng Người cứu chữa vì Người là Thiên Chúa.

Mọi dấu lạ là để bày tỏ một điều gì. Đó là mục đích của những việc chữa lành mà Chúa làm. Chúng nhắc cho chúng ta – ở thời đại mà người ta tôn sùng hiệu năng và chủ nghĩa thực dụng – rằng: Thiên Chúa đang hiện diện giữa chúng ta, và có thể làm những điều lạ lùng. Chúng phô bày quyền lực của Thiên Chúa, để chúng ta phú mình hoàn toàn vào tay Người, trong hết mọi khía cạnh của cuộc sống trần thế.

Các phép lạ là những dấu chỉ, đó là điều chứng tá sau đây minh chứng:

Một chiều nọ, tôi đến thăm một viên cảnh sát, đại úy Munoz. Ông đang hấp hối trên giường bệnh, không ăn uống gì đã 50 ngày, mà chỉ uống rượu từng chập mỗi 3 giờ. Chúng tôi đã cầu nguyện cho ông, và Chúa đã giải thoát ông khỏi tật nghiện rượu cách lạ lùng.

Ông bỏ uống rượu ngay tức khắc từ hôm đó, và cũng không cần đi đến nhà thương để tẩy độc. Tôi nhớ lại lời này của sách Khôn Ngoan:

“Không phải cây cỏ hay thuốc cao sẽ làm cho lành bệnh, nhưng chính lời Ngài chữa lành mọi sự, lạy Chúa!” (Kn 16,12).

Hôm sau, ông thay thế chai rượu rhum bằng cuốn Thánh Kinh. Ông vừa đọc, vừa chảy nước mắt và nói: “Thiên Chúa thật tốt lành biết bao!”

Nhưng việc đó đã đem phiền toái đến cho tôi, vì hôm sau, có những tiếng kêu la và cãi cọ ngoài cửa nhà thờ. Các bà vợ có chồng nghiện rượu đang chen lấn nhau, và cố gắng lôi kéo các đức ông chồng đến để chúng tôi cầu nguyện cho họ. Một cảnh tượng kỳ thú, khi thấy trong nhà thờ những người nghiện rượu đông hơn ở các tửu quán.

Chúa muốn giải thoát ông cảnh sát nọ như thế, để thức tỉnh lòng tin của ông nơi Danh Ngài; những điều đó không xảy ra như vậy trong mọi trường hợp. Các bệnh nhân nào có lòng trông cậy nơi Chúa Yêsu cũng phải góp phần mình vào. Không phải tất cả cảnh sát, công an đều nghiện rượu như ông đại úy Munoz; cũng vậy, không phải tất cả những người nghiện rượu được lành bệnh một cách giống nhau.

Nhưng điều quan trọng là qua một trường hợp như của ông đại úy, niềm tin vào quyền năng cứu chữa của Thiên Chúa được tăng lên. Người là Đấng có thể đổi mới đời sống ta bằng cách nào Người muốn.

4. Phép lạ và chữa lành:

Mọi việc chữa lành không phải đều là phép lạ của Chúa. Có những bệnh được khỏi do lời cầu xin, thì không thể gọi là phép lạ. Ta chỉ coi là phép lạ khi có việc chữa lành mà tất cả y khoa đều bó tay, song Chúa thực hiện được. Trong trường hợp Chúa thúc đẩy tiến trình lành bệnh đến mau hơn chữa bằng phẫu thuật, bằng nghỉ ngơi, hoặc bằng cách nào khác, chúng ta gọi đơn giản là một sự lành bệnh. Vậy, mọi sự lành bệnh nhờ cầu nguyện không thể gọi là phép lạ.

Ở Lộ Đức, trong muôn ngàn việc khỏi bệnh đã xảy ra từ hơn một thế kỷ nay, rất ít trường hợp được chấp nhận là phép lạ, điều ấy biểu hiện trong bản thống kê sau đây:

“Từ ngày bệnh nhân Catarina Latapie được khỏi vào tháng 3 năm 1858, đến ngày bệnh nhân Serge Perrin được khỏi năm 1978, có 64 trường hợp lành bệnh được Giáo Hội xác nhận là phép lạ. Đang khi người ta không quên rằng: cho đến 1972, có đến 5.432 trường hợp khỏi bệnh được ghi trong hồ sơ lưu trữ.(*)

Một thí dụ chữa lành bởi phép lạ là trường hợp của Anita Siu de Sheffer. Chúa làm điều mà y khoa bó tay.

Trong một tai nạn xe hơi, 10 năm trước đó ở Chí Lợi, một chấn thương bộ não làm bà hoàn toàn mất vị giác và khứu giác. Vì bà thuộc thành phần xã hội khá giả, nên đã chạy chữa ở những bệnh viện khá nhất của Hoa Kỳ. Sau nhiều lần khám bệnh, chữa trị, các bác sĩ cho biết là không thể giải phẩu, vì các dây thần kinh truyền tin của những chức năng ấy quá tinh vi, nhỏ hơn sợi tóc. Họ nói rõ ràng với bà: chỉ có một phép lạ mới giúp bà khôi phục hai giác quan ấy. Bà mất hết hy vọng có thể hưởng vị ngon, ngửi lại hương thơm của nước hoa và bông hoa.

Trong một Thánh Lễ cầu cho bệnh nhân ở Chitré (Panama), Chúa thông cho chúng tôi biết nhiều lời trí tri về những gì Chúa đang làm cho cộng đoàn. Có một lời như sau:

- Ở đây, có một bà đang bị một bệnh nghiêm trọng. Bà sẽ được khỏi trong đêm nay, và ngày mai, bà sẽ làm chứng về việc hoàn toàn khỏi bệnh của mình.

Ngay hôm sau, bà Anita nhận thấy mình đã ngửi được. Tỉnh giấc, bà thưởng thức mùi hoa hồng vẫn trồng bên cửa sổ và ngửi thấy mùi cà phê từ bếp. Nhảy xuống khỏi giường, bà kể việc kỳ diệu ấy cho chồng nghe, bà ăn sáng và mắt trào lệ, khi thấy mình nếm được vị ngon của các thức ăn, lần đầu tiên từ 10 năm sau tai nạn.

Điều không bác sĩ nào ở trần gian làm được, Chúa Yêsu – Chúa Tể quyền năng vô hạn – đã làm được.

Rồi, vừa để rơi những giọt nước mắt sung sướng, bà vừa nói trước toàn thể cộng đoàn:

- Tôi có hai đứa con nhỏ, nhưng chưa bao giờ ngửi được mùi thơm của chúng. Các bà mẹ có mặt đây, các bà biết thế nào là mùi thơm của con mình. Thì đây, sáng nay, tôi đã đến gần chúng, đã hôn chúng, và tôi bắt đầu ngửi được mùi thơm của chúng.

Một chứng minh rất đẹp khác về sự chữa lành bởi phép lạ, được chính đương sự diễn tả trong một lá thư đề ngày 25-08-1981:

“Tôi bị bệnh thấp khớp cấp tính nặng (arthrite rhumatoide). Không nên lầm nó với phong thấp hay sưng khớp xương thông thường, do tuổi già và không có hậu quả nghiêm trọng. Thấp khớp của tôi do những căn nguyên bí ẩn và không thể chữa, với những đau nhức ghê gớm, liên miên, thân thể dần dần khô cứng, biến dạng, và kết cục là nằm trên xe lăn…

“Tháng 10 năm ngoái, cơn đau bắt đầu ở mắt cá, hai đầu gối, và ở cổ tay, với một sự mệt mỏi toàn thân. Nghĩ rằng nó không trầm trọng, tôi đi bác sĩ, và sau khi xét nghiệm, ông tìm ra đó là bệnh thấp khớp. Phòng xét nghiệm khuyên tôi nên đi Hoa Kỳ để điều trị… Bác sĩ chuyên khoa, Aloso Portuondo, tái xác nhận hồ sơ bệnh lý nói trên và bảo là bệnh nan y, nhưng chỉ có thể cầm chân không để cho bệnh phát triển, nhờ một loại thuốc muối kiềm vàng (sels d’or). Tuy nhiên, thuốc này lại gây phản ứng tiêu cực: khắp mình tôi nổi mề đay, rụng tóc và móng chân…, lượng máu và bạch huyết cầu trở nên bất bình thường. Chính khi đó, cha Tardif đến Paraguay. Tôi nghe cha giảng lần đầu tiên trong nhà thờ Thánh An-phong-sô. Trong buổi cầu nguyện chữa lành, tôi cảm thấy trái tim tôi như sắp nổ tung ra, nó đập mạnh đến nỗi tai tôi nghe được. Lần thứ hai, xảy ra tại nhà thờ thuộc thành phố của Đại tá Oviedo. Một lần nữa, trong buổi cầu nguyện chữa bệnh, tôi thấy toàn thân run rẩy. Lúc ấy, cha nói rằng: có hai phụ nữ bị bệnh thấp khớp được Chúa chữa lành. Cha bảo họ quỳ xuống. Thật ra, lúc đó, tôi không có can đảm làm theo, vì tôi không tin rằng cha nói đến tôi, và cũng không tin lối chữa bệnh kiểu này.

“Tôi đến dự Thánh Lễ lần thứ ba, những đau đớn của tôi đã biến mất, và tôi không còn phải uống liều thuốc nào. Mẹ tôi hỏi Sơ Marguerite Prince về ngày cha Tardif rời khỏi đây, và nhờ thế, chúng tôi đã đón gặp cha ở phi trường. Cùng với linh mục Anre Car, cha cầu nguyện ngay tại chỗ cho tôi được khỏi bệnh. Cuối cùng, cha nói với tôi:

- Con đừng nói: “Tôi đang bị bệnh thấp khớp”, nhưng hãy nói: “Tôi đã bị bệnh ấy”; vì nay con đã được khỏi.

“Các đau đớn của tôi đã hết, và tôi không còn dùng một thứ thuốc nào (lượng thuốc của tôi lúc đó là 13 liều mỗi ngày và chích muối kiềm vàng mỗi tuần).

“Tôi đi tái khám, và được xét nghiệm; kết quả là tôi đã khỏi hẳn. Bác sĩ Nicolas Breuer, một người rất có đức tin và cũng là bác sĩ săn sóc tôi ở Asuncion, nói:

- Phải công nhận rằng: ngoài khoa học ra, còn có cái gì đó siêu việt hơn, và không có gì là không thể được.

“Các bác sĩ giải thích cho tôi rằng: người bị bệnh ấy không bao giờ – dù trong giả thuyết, họ có được lành bệnh đi nữa – mất đi cái dị dạng do bệnh gây ra trên thân thể…

“Còn tôi, mọi dấu vết dị dạng ấy cũng biến mất (Chúa thương tôi đến tận mức ấy). Chỉ còn có một lời giải thích duy nhất đúng: Đó là một phép lạ của Thiên Chúa!…”

Ký tên,

Marie Thérese Galcao de Baez

Ai nghĩ rằng việc chữa lành là điều phụ trong sứ vụ của Chúa Yêsu, người ấy đã sai lầm hoàn toàn. Ai cho rằng ngày nay, người ta không cần những việc như thế, và việc cốt yếu chỉ là loan báo Tin Mừng, thì họ đã quên phương pháp mục vụ của Chúa Yêsu.(*)

Chúng ta vạch đủ mọi kế hoạch, và tìm hàng ngàn phương thế, để lôi kéo ngày càng nhiều người đã bỏ nhà thờ. Chúng ta tổ chức lễ lạc, hòa nhạc, quyên góp, chia sẻ, v.v…, và kết quả chẳng được là bao. Chúa Yêsu, Ngài chữa lành bệnh nhân và người ta kéo nhau đến đông đảo. Đông đến nỗi có lần người ta đã trèo lên nóc nhà, gỡ mái nhà của Phêrô để thả người bất toại xuống, vì không cách nào chen lách qua đám đông được.

Hôm nay, hiện tượng như vậy cũng xảy ra. Lúc Chúa Yêsu chữa bệnh, đoàn lũ người ta kéo đến đông đến nỗi sân vận động không đủ sức chứa. Chính khi ấy, chúng tôi loan báo Nước Thiên Chúa cho họ. Kết quả còn lớn hơn những phép lạ chữa lành phần xác, vì những dấu lạ của quyền năng Thiên Chúa làm, không chỉ là một màn diễn để người ta đến xem, nhưng để giúp người ta canh tân đời sống đức tin một cách hiệu nghiệm. Đó chính là điều Đức Tổng Giám Mục Tahiti nói, trong thư gởi cho cha Bề Trên Giám Tỉnh của tôi. Đây tôi sao chép trọn phần đầu thư ấy:

“Papeete, ngày 30-11-80

“Cha kính mến,

“Tôi vắng mặt khỏi giáo phận suốt thời gian cha Tardif đến đây, từ ngày 21 tháng 10 đến ngày 14 tháng 11. Khi trở về, ngày 26 tháng 11, tôi đã nhận thấy sự thay đổi mà cha đã tạo ra.

“Tôi không nói những gì cha Hubert, anh tôi, đã tả cho cha; tôi chỉ muốn nói với cha rằng:

1. Số giáo dân đi dự lễ ngày Chúa Nhật đã tăng lên đáng kể.

2. Một bầu khí đại kết đã được tạo nên.

3. Đời sống thiêng liêng nẩy nở hoặc tái sinh khắp nơi.

4. Các cuộc trở lại rất quan trọng, và các lượt xưng tội trở nên rất đông đảo.

5. Hàng giáo sĩ, các nam nữ tu sĩ… đánh giá rất cao những bài giảng của cha Tardif.

6. Nhiều cuộc hôn phối đang chuẩn bị và sẽ giúp hợp thức hóa vô số trường hợp rối vợ, rối chồng; và chắc chắn sẽ tạo nên một cuộc canh tân đời sống gia đình.

“Chưa bao giờ Giáo phận được một làn sóng đức tin mạnh như thế. Trước đây, chúng tôi tổ chức hai cuộc họp Hội Đồng Tổng giáo phận, một cuộc tổng xét Tông tòa, những cuộc tĩnh tâm do các linh mục tài đức đảm nhiệm suốt trong vòng 15 năm nay; chúng tôi đã tổ chức những cuộc biểu dương đức tin khổng lồ… Nhưng chưa bao giờ có được một kết quả trong dân chúng sâu rộng bằng kết quả của lần này.

Michel Coopenrath

Tổng Giám Mục thành Papeete”

Chúng tôi xin đơn cử một trong vô số ví dụ, về điều xảy ra tại Tahiti:

Trong Thánh Lễ cầu nguyện cho bệnh nhân, một người mù chảy nước mắt khóc vào lúc dâng Mình Thánh. Và khi ông ta chùi nước mắt, ông bắt đầu thấy. Gặp Chúa Yêsu, Sự Sáng thế gian, ông đã tìm lại được sự sáng con mắt. Sự kiện ấy gây ấn tượng mạnh nơi anh Gabilou, danh ca của Thái Bình Dương, giải nhì trong cuộc thi Eurovision. Anh đã đăng tên dự kỳ tĩnh tâm thứ hai, trong đó, anh đã hoán cải, xưng tội và rước lễ. Trong Thánh Lễ bế mạc, anh lên làm chứng rằng:

- Ở đây đã xảy ra nhiều việc chữa lành, nhưng việc lớn nhất là việc của tôi; vì Chúa đã chữa lành tâm hồn tôi. Đã 16 năm, tôi sống xa đời sống Kitô hữu, xa các Bí tích; nhưng trong cuộc tĩnh tâm này, tôi đã gặp Chúa Yêsu, và từ nay, tôi chỉ muốn sống và ca hát cho Ngài.

Anh còn lặp lại lời chứng của anh trên đài truyền hình, và sau đó, một lần nữa, tại sân vận động, trước 20.000 người. Giờ đây, anh loan truyền Tin Mừng bằng những bài thánh ca đầy ơn sủng, kêu gọi giới trẻ: Chúa Yêsu cũng là Chúa của những ca sĩ và nghệ sĩ.

Những việc chữa lành nhằm một mục tiêu rõ rệt mà ta phải lưu ý. Đức Tổng Giám Mục Brazzaville đã nêu rõ trong một thư luân lưu gởi các họ đạo trong tổng giáo khu của ngài. Chúng tôi trích một đoạn dưới đây:

“Brazzaville, ngày 07-10-83

“Chúng tôi rất hài lòng về sự giảng dạy của cha Tardif. Cha đã sử dụng đề tài kỷ niệm bách chu niên cuộc truyền bá Tin Mừng ở Congo: canh tân đức tin. Các bài giảng ấy thường có những việc chữa lành kèm theo, chữa lành thiêng liêng, tâm lý và thể xác. Quang cảnh tuyệt diệu nhất trong buổi chữa lành đó là nhìn thấy, đang lúc cầu nguyện, những bệnh nhân được khỏi, những người bất toại đứng lên đi, người câm nói được… Quả đúng là ta đang sống thời Giáo Hội sơ khai với Chúa Yêsu.

“Nhưng xin đừng ai quên mục tiêu của những dấu lạ Đức Yêsu làm, đó là những bằng chứng để thức tỉnh đức tin nơi những ai không tin, và củng cố niềm tin của những ai đã tin:

“Mắt các ngươi có phúc vì được thấy, tai các ngươi có phúc vì được nghe. Ta bảo các ngươi: nhiều vị tiên tri, nhiều người công chính đã mong thấy điều các ngươi thấy, mà đã không được; muốn nghe điều các ngươi nghe, mà đã không được nghe” (Mt 13,16-17).

“Cha Tardif đã giảng cho một Tin Mừng của sự thật, chứ không lừa dối. Được thấy các dấu lạ mà không tin, đó chính là điều mà Chúa Yêsu gọi là “tội chống lại Thánh Thần”, vì người ta từ chối sự thật… Vấn đề ấy thật trầm trọng!

“Bài giảng về quyền năng mà chúng ta đã trải qua, sẽ còn để lại dấu vết sâu đậm mà nhiều thế hệ người Congo sẽ còn nói đến lâu dài, nhưng người ta vẫn nói đến Chúa Yêsu Kitô, đến lời giảng dạy và các dấu lạ của Ngài.”

Barthelémy Batantu

Tổng Giám Mục Brazzaville”

Tôi nghĩ rằng những đoạn Thánh Kinh, và ngay cả những lời chứng của các thánh trong đời sống Giáo Hội, đã quá đủ để khỏi cần biện hộ hay đả kích các việc chữa lành. Những câu hỏi nền tảng phải là: “Tôi có tin rằng Thiên Chúa có thể chữa lành tôi không? Tôi có tin vào quyền năng chữa bệnh của Chúa Yêsu có thể ngang qua tôi mà chữa người khác không?”

Nhiều khi ta sợ những kỳ công của Thiên Chúa chỉ vì không hiểu chúng cho đủ.

Đức Giám Mục thành Sangmelima, ở Cameroun, đã có lần mời tôi giảng cấm phòng cho linh mục. Ngài mời tất cả linh mục giáo phận, nhưng một linh mục nọ nói với ngài:

- Tôi không muốn đi dự, vì ở đó, người ta chỉ nói đến các phép lạ và các phép lạ!

Đức Giám Mục đáp:

- Cứ đi, đừng sợ! Đề tài tĩnh tâm không phải là chữa bệnh, nhưng là cầu nguyện.

Linh mục ấy chấp nhận đi dự, vì Đức Giám Mục bảo đi hơn là vì xác tín. Và cuộc tĩnh tâm bắt đầu, nhưng ngày thứ ba, ông đứng lên trước mặt các linh mục khác và nói:

- Tôi bị bệnh thấp khớp dị dạng nơi bàn tay, đến nỗi không thể buộc dây giày. Hơn nữa, tôi phải nói là lúc đầu, tôi không muốn đến dự cuộc tĩnh tâm này, ngại rằng người ta chỉ nói đến phép lạ. Nhưng trong Thánh Lễ hôm qua, tôi cảm thấy nóng ran ở đôi bàn tay. Tôi muốn chúc tụng vinh quang Thiên Chúa, vì tôi đã hoàn toàn được khỏi… Đây tôi có thể cử động bàn tay…

Rồi ông cười và tiếp:

- Tôi không muốn nghe nói phép lạ, thế mà chính tôi không ngừng công bố những việc lạ lùng của Thiên Chúa!

Tất cả cử tọa đều cười và ca ngợi Thiên Chúa, đang khi vị linh mục cử động đôi bàn tay cách thoải mái giơ cho mọi người thấy.

Thái độ hợp lý của ta là phải tín thác hoàn toàn trong tay Cha yêu thương. Người có một chương trình tuyệt vời trên chúng ta.

5. Lời nguyện cho bệnh nhân:

Ngày 8 tháng 2 năm 1984, chúng tôi cử hành Thánh Lễ cầu cho sức khoẻ của các bệnh nhân sẽ đọc các trang sách này. Mời họ hãy hết lòng tin kết hợp với lời nguyện này, trong khi họ đặt tất cả mạng sống trong tay Chúa Yêsu:

Lạy Chúa Yêsu!
Chúng con tin rằng Chúa đang sống và đã sống lại,
Chúng con tin rằng Chúa thật đang hiện diện
Trong phép Mình Thánh nơi bàn thờ
Và trong mỗi con người chúng con.
Chúng con ngợi khen và thờ lạy Chúa.
Chúng con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Vì đã đến với chúng con
Như Bánh hằng sống bởi trời xuống.
Chúa là sự sung mãn của cuộc sống,
Chúa là sự sống lại và sự sống,
Chúa là thầy, là sức khoẻ cho người đau ốm.

Hôm nay, chúng con muốn trình lên Chúa
Tất cả những bệnh nhân, độc giả quyển sách này,
Vì đối với Chúa, không có cách biệt,
Trong thời gian và không gian.
Chúa là Đấng hiện diện mọi nơi, mọi thời
Và Chúa biết rõ mọi người.
Giờ đây, lạy Chúa,
Chúng con xin Chúa xót thương họ.
Xin viếng thăm họ qua Tin Mừng Phúc Âm
Được công bố trong sách này,
Để tất cả mọi người nhìn biết,
Rằng Chúa đang sống trong Giáo Hội ngày nay.
Lạy Chúa Yêsu, chúng con nài van Chúa,
Xót thương những kẻ đang đau đớn trong thể xác,
Những kẻ đang đau khổ trong trái tim
Và những kẻ đang đau buồn trong tâm hồn.
Bởi vì họ đang cầu xin và đang đọc những lời chứng
Về những điều Chúa đang thực hiện,
Bởi Thần Khí của Chúa
Đang đổi mới mọi sự trên khắp địa cầu.
Hãy xót thương họ, lạy Chúa!
Ngay từ bây giờ, chúng con xin Chúa
Chúc lành cho họ và nhiều người được khỏi bệnh.
Nguyện cho đức tin họ lớn lên,
Và lòng cậy trông của họ vào Chúa được khơi dậy.
Xin cho họ mở lòng ra
Đón các việc diệu kỳ của tình yêu Chúa,
Hầu họ cũng trở nên chứng nhân của quyền năng
Và lòng thương xót Chúa.
Lay Chúa Yêsu, chúng con cầu xin Chúa,
Nhờ quyền lực những Thương Tích Thánh của Chúa,
Cậy vì Thánh Giá Chúa,
Và vì Máu châu báu Chúa đã đổ ra cho chúng con,
Hãy chữa lành thể xác họ, trái tim họ, tâm hồn họ!
Hãy ban cho họ sự sống dồi dào!
Chúng con nguyện xin Chúa,
Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Chúa,
Rất Thánh Nữ Đồng Trinh Maria,
Nữ Trinh của những nỗi thống khổ,
Mẹ đứng đó, hiện diện dưới chân thập giá của Chúa,
Mẹ, người đầu tiên đã nhìn ngắm các Vết thương Chúa,
Và là Đấng Chúa đã ban để làm Mẹ chúng con.

Hôm nay, Chúa ơi!
Chúng con xin trình lên Chúa trong lòng tin
Tất cả những bệnh nhân
Đã xin chúng con cầu nguyện cho họ
Chúng con xin Chúa làm thuyên giảm bệnh tình họ,
Và cho họ được lành.
Chúng con cầu xin Chúa,
Để vinh quang cho Cha trên trời,
Hãy chữa lành những bệnh nhân sẽ đọc sách này!
Hãy làm cho họ lớn lên trong đức tin, đức cậy,
Và cho họ được sức khoẻ,
Để cho Danh Chúa được vinh hiển;
Ngõ hầu vương quyền Chúa tiếp tục lan rộng,
Ngày càng nhiều hơn trong các tâm hồn,
Qua những dấu lạ và kỳ công của tình yêu Chúa.

Chúng con xin Chúa tất cả những sự ấy,
Lạy Chúa Yêsu, bởi vì Chúa là Yêsu!
Chúa đã tỏ cho chúng con biết rằng:
Chúa đã gánh lấy trên mình
Tất cả các bệnh tật của chúng con,
Và nhờ những Thương tích Thánh của Chúa,
Chúng con được chữa lành.
Chúa là Đấng chăn chiên tốt lành,
Và chúng con là những chiên con nhỏ bé
Trong đàn chiên của Chúa.
Chúng con tin chắc chắn
Chúa yêu thương chúng con,
Đến nỗi trước khi biết kết quả của lời cầu xin này,
Thì với đức tin, chúng con nói với Chúa
Ngay từ bây giờ rằng:

Cám ơn Chúa Yêsu,
Vì tất cả những gì Chúa sẽ làm qua cuốn sách này.
Chúng con đặt nó vào tay Chúa ngay từ hôm nay.
Hãy dìm nó trong các Thương Tích Thánh của Chúa!
Hãy bao phủ nó bằng Máu Thánh Chúa!
Và ước gì qua sứ điệp này,
Chính Trái Tim của Đấng Chăn Chiên Lành
Sẽ nói với trái tim của bao bệnh nhân đọc sách này.
Vinh quang và ngợi khen Chúa, ôi Chúa Yêsu!

(*) “Chữa lành trong sứ vụ của Giáo Hội”, trang 132, tác giả G. Seigneur, nhà xuất bản SOS, rue du Bac, Paris.
(*) Thông điệp “Sứ vụ Đấng Cứu chuộc”, số 14.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét