18/07/2009

VIẾT THƯ GỞI ĐỨC MẸ

Thánh Stanisla Koska giữa tuổi thanh xuân đã tận hiến trót mình cho Đức Mẹ. Một hôm vào đầu tháng tám cha Canisio giảng cho các Tập sinh Dòng Tên đã khuyên họ ngày nào cũng coi như ngày cuối cùng của đời, sắp ra trước toà Chúa phán xét. Nghe giảng xong, Stanisla nói với các bạn lời cha giảng hôm nay chính là lời Chúa gọi mình sẽ chết trong tháng này. Quả thật bốn hôm sau, Stanisla đi với cha Emmanuel đến viếng đại đền thờ Thánh Mẫu, thánh nhân nói với cha về lễ Đức Mẹ Lên Trời sắp đến:
- Thưa cha, con tin chắn hôm đó, ở Thiên đàng, các thánh được hưởng kiến dong nhan Mẹ Thiên Chúa, là Nữ Vương Thiên Đàng, và nếu đúng hàng năm các thánh được mừng lễ Tôn Vương Maria ngày Đức Mẹ Mông Triệu như con vẫn tin tưởng thì con hy vọng đến lễ tới đây con sẽ được có ở trên đó.
Theo lễ trong Dòng Tên, Stanislas đã rút thăm được thánh Laurenso tử đạo làm bổn mạng mình trong tháng tám. Stanisla đã viết cho Đức Mẹ một lá thơ xin Mẹ ban cho mình được dự lễ Mẹ Mông Triệu ở trên trời. Ngày lễ thánh Laurenso, Stanisla đã rước lễ và cầu xin Thánh Tử Đạo đem thư mình gởi tới tay Mẹ Maria. Chiều hôm đó, Stanisla cảm sốt, tuy nhẹ, ngài cũng chắc mình sẽ được ơn từng mong ước bấy lâu và tin cái chết đã gần, nên khi phải đi nằm ngài tươi cười nói:
- Tôi sẽ không dậy khỏi gường này nữa.
Rồi quay về cha Aquaviva ngài thêm.
- Con tin chắc thánh Laurenso đã xin Đức Mẹ cho con được lên trời mừng lễ Mông Triệu của Mẹ.
Nhưng chẳng một ai để ý đến lời ngài.
Đến ngày áp lễ bệnh ngài vẫn chưa nặng hơn. Tuy niên Stanisla đã nói với một anh em túc trực: đêm nay mình sẽ chết. Người anh em đó bảo:
- Thôi anh, bệnh thế này mà không khỏi lại chết, thì thật là một phép lạ đấy!
Đến chiều, Stanisla bị sốt nặng tưởng chết ngay, từ đó người đổ mồ hôi lạnh và yếu đuối kiệt sức dần. Bề trên đến thăm, Stanisla xin cho mình được nằm dưới đất để chết như một hối nhân. Để làm vui lòng bệnh nhân, Bề trên cho trải một cái chăn trên đất. Ngài xưng tội, chịu của ăn đàng như một Thiên Thần sốt mến, và chịu phép xức Dầu. Mắt cắm chặt nhìn vào 1 ảnh Đức Mẹ cầm trên ngực, thỉnh thoảng lại ngước nhìn trời. Cha bề trên hỏi:
- Tràng hạt không lần được nữa thì con cuốn vào cổ tay làm gì?
- Trình cha để an ủi con vì đã được dâng hiến cho Đức Mẹ.
- Khi được chiêm ngưỡng thánh nhan Mẹ trên Thiên đàng và hôn kính tay Mẹ, chắc con được yên ủi biết bao.
Nghe lời đó mắt ngài sáng rực, tay giơ lên tỏ lòng ao ước, ngài đã thú với anh em quanh giường ngài, là Đức Mẹ đã ngự xuống rước ngài về trời; đúng ngày 15 tháng 8 năm 1568 lúc mặt trời vừa mọc ngài qua đời một cách thánh thiện.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét