06/10/2009

Nhờ đọc kinh Kính mừng, chàng sinh viên được cứu

Năm 1604, trong một thành phố miền Flandres (nước Bỉ) có hai sinh viên trẻ tuổi, sống một đời đắm chìm trong khoái lạc vật chất và trác táng bê tha, không chút chuyên chăm đèn sách. Một đêm kia, họ hẹn hò nhau buông lung trong một nhà ở xóm bình khang. Một chàng là Risa trở về nhà sớm, còn chàng René kia vẫn lưu lại nhà tội lỗi ấy. Risa mệt mã, về tới nhà chưa kịp cởi áo đã muốn nằm. Chàng nhớ rằng hôm đó chưa đọc mấy kinh Kính Mừng chàng vốn có thói quen đọc kính Đức Mẹ. Có thế mà chàng cũng coi là khó nhọc lắm, nhưng chàng vẫn cố gắng đọc, mặc dầu buồn ngủ như vùi. Đọc mấy câu kinh Kính Mừng một cách khô khan ngủ gà ngủ gật rồi, chàng lăn ra ngủ. Vừa chợp mắt, chàng nghe tiếng gõ cửa rất mạnh, rồi đột nhiên, chưa kịp mở cửa, chàng đã thấy trước mặt mình người bạn tội lỗi bộ mặt biến dạng coi rất ghê gớm. Chàng kêu lên:

- Ai đấy?

Người kia trả lời:

- Chà chà! Mày không biết tao à?

- Nhưng mà sao hình thù mày quái gở thế? Coi như thằng quỉ ấy!

Chàng kia rên rẩm đáp:

- Khốn nạn! Khốn thân tao! Tao đã bị đoán phạt.

Risa hỏi lại:

- Sao thế?

- Tao vừa ra khỏi nhà bẩn thỉu ấy thì bị quỉ bóp cổ. Xác tao còn nằm ở ngoài phố, nhưng linh hồn tao đã bị quẳng vào hỏa ngục. Còn mày, tao bảo cho mày biết: cùng một số phận ấy cũng chờ đợi mày. Nhưng Đức Mẹ Đồng Trinh đã bảo vệ mày vì mấy kinh Kính Mừng mày đọc. Thật phúc cho mày, nếu mày biết lợi dụng lời Đức Mẹ dùng miệng tao mà bảo mày đây.

Nói rồi, hắn mở áo ngoài của hắn cho Risa xem thấy bên trong ngùn ngụt những lửa và nhung nhúc những rắn rết. Rồi hắn biến liền.

Risa vội vã sấp mình xuống đất, khóc lóc chan hòa, cảm tạ Mẹ Maria đã làm ơn cho mình. Chàng đang nghĩ ngợi tìm cách cải tạo cuộc đời thì nghe tiếng chuông báo hiệu hát kinh Mai trong tu viện dòng thánh Phanxicô. Chàng kêu:

- Thôi đúng rồi, đó là nơi Chúa muốn cho tôi đền tội.

Lập tức, chàng đến tu viện, xin vào tu. Biết rõ chàng trắc nết, các cha cản trở, không nhận chàng. Chàng bèn khóc lóc thuật lại câu truyện mới xảy ra. Hai cha dòng liền ra nơi chàng nói, gặp thấy thây ma của bạn chàng bị chẹn họng và cháy đen như một hòn than nằm đó.

Các cha nhận chàng vào dòng, chàng chỉ còn có nghĩ đến sống một cuộc đời thánh thiện. Sau, chàng đi giảng đạo ở Ấn độ, rồi qua Nhật bản. Ở đây, chàng đã được phúc lĩnh ơn chịu thiêu sinh vì Chúa Giêsu và kết liễu cuộc đời mình bằng phúc tử đạo.

(Thánh Anphongsô, Vinh Quang Đức Mẹ (I, trg 321))

0 nhận xét:

Đăng nhận xét