-|- CHƯƠNG TRÌNH ĐỌC KINH THÁNG 8 -|-
*:•. †† :Trái Tim Vẹn Sạch Đức Mẹ - ††.•:
Trong không khí linh thiêng của giờ dâng kinh hôm nay, chúng ta cùng lắng đọng tâm hồn để chiêm ngắm uy quyền vượt trên muôn loài của Thiên Chúa qua chủ đề: "Phép Lạ Trên Thiên Nhiên".
Trang Tin Mừng mở ra trước mắt chúng ta hình ảnh con thuyền của các tông đồ đang chao đảo giữa biển hồ gầm rú, sóng gió bủa vây dồn dập. Giữa lúc các ông hoảng sợ đến tột cùng vì tưởng mình sắp chết, Thầy Giêsu đã đứng lên, phán một lời với gió và biển:
"Trật tự! Im đi!" (Mc 4, 39).
Tức khắc, gió ngừng thổi và biển im lặng như tờ. Lời uy quyền ấy không chỉ bắt thiên nhiên vũ trụ phải vâng lệnh, mà còn tiết lộ căn tính thật của Ngài: Chúa Giêsu chính là Đấng Chủ Tể của thiên nhiên và là Vua của sự bình an.
Kính thưa cộng đoàn, con thuyền nhỏ bé trên biển hồ năm xưa chính là hình ảnh thu nhỏ của cuộc đời mỗi chúng con. Có những lúc "giông bão thiên nhiên" bất ngờ ập đến trong đời: là căn bệnh hiểm nghèo, là thất bại trong công việc, hay những biến cố đau thương làm chao đảo mái ấm gia đình. Và cũng có biết bao lần "giông bão nội tâm" nổi sóng: sự hoang mang, sợ hãi, lo âu và những thử thách đức tin khiến chúng con tưởng chừng như sắp đắm chìm.
Lạy Chúa Giêsu, nhiều lúc trong giông bão cuộc đời, chúng con cuống cuồng lo sợ và trách thầm: "Lạy Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không lo sao?" Chúng con quên mất rằng, dù Chúa có vẻ như đang "ngủ" ở cuối con thuyền, thì Ngài vẫn luôn ở đó, hiện diện ngay bên cạnh chúng con.
Trong giờ cầu nguyện hôm nay, xin Chúa bước vào "con thuyền cuộc đời" của từng thành viên trong phòng dâng kinh HATC. Xin Ngài phán một lời để dập tắt những giông bão lo âu, hoảng sợ trong lòng chúng con. Xin truyền cho sóng gió bối rối phải lặng yên, và ban lại sự thanh thản, vững tin cho tâm hồn chúng con.
Chúng con cầu cùng Đức Chúa Trời, xưa đã cho Đức Chúa Thánh Thần xuống soi lòng dạy dỗ các Thánh Tông Đồ, thì rày chúng con cũng xin Đức Chúa Trời cho Đức Chúa Thánh Thần lại xuống an ủi dạy dỗ chúng con làm những việc lành, vì công nghiệp vô cùng Đức Chúa Giêsu Kitô là Chúa chúng con. Amen
Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng.
Vì vậy, tôi xin Ðức Bà Maria trọn đời đồng trinh, các Thiên Thần, các Thánh và anh chị em, khẩn cầu cho tôi trước tòa Thiên Chúa, Chúa chúng ta.
Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội, và dẫn đưa chúng con đến sự sống muôn đời.Amen
5. Thánh Thi: (Mời Lani)
Lạy Thiên Chúa,
chúng con xin ca ngợi hát mừng,
tuyên xưng Ngài là Đức Chúa.
Chúa là Cha,
Đấng trường tồn vạn đại,
hoàn vũ này kính cẩn suy tôn.
Trước nhan Chúa,
các tổng thần phủ phục,
mọi thiên thần
và đạo binh thiên quốc
đều cảm tạ và cung chúc tôn thờ,
chẳng khi ngừng
vang dậy tiếng tung hô:
Thánh! Thánh! Chí Thánh!
Chúa Tể càn khôn là Đấng Thánh!
Trời đất rạng ngời
vinh quang Chúa uy linh.
Bậc Tông Đồ
đồng thanh ca ngợi Chúa,
bao vị ngôn sứ tán tụng Ngài.
Đoàn tử đạo
quang huy hùng dũng,
máu đào đổ ra
minh chứng về Ngài,
và trải rộng
khắp nơi trần thế,
Hội Thánh Ngài
hoan hỷ tuyên xưng:
Chúa là Cha lẫm liệt uy hùng,
và Con Một Ngài chí tôn chí ái,
cùng Thánh Thần,
Đấng an ủi yêu thương.
Lạy Đức Ki-tô,
Con Chúa Trời hằng sống,
Ngài là Chúa hiển vinh
đã chẳng nề mặc lấy xác phàm
nơi cung lòng Trinh Nữ
hầu giải phóng
nhân loại lầm than.
Ngài đã ra tay
chiến thắng tử thần,
mở cửa trời
cho những ai tin tưởng.
Ngài hiển trị
bên hữu Chúa Cha,
ngày cuối cùng
sẽ giáng lâm thẩm phán.
Cúi lạy Chúa,
xin phù hộ bề tôi,
Ngài cứu chuộc
bằng bửu huyết tuôn tràn.
Xin được hợp đoàn
cùng muôn thần thánh,
phúc miên trường
vui hưởng ánh vinh quang.
Lạy Chúa,
xin cứu độ dân Ngài,
trên gia nghiệp này,
giáng muôn phúc cả,
dẫn dắt nâng niu đến muôn đời.
Ngày lại ngày,
con xin chúc tụng Chúa
và ca ngợi Thánh Danh
muôn thuở muôn đời.
Hôm nay,
xin Ngài giữ chúng con sạch tội,
dủ lòng thương, lạy Chúa,
xin dủ lòng thương.
Xin đổ tình thương
xuống chúng con, lạy Chúa,
như chúng con
hằng trông cậy nơi Ngài.
Con trông cậy nơi Ngài,
lạy Chúa,
xin đừng để con
phải tủi nhục bao giờ.
ĐC: Từ Xion, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Người, Người hiển trị đến muôn đời muôn thuở. Ha-lê-lui-a.
Sấm ngôn của Đức Chúa
ngỏ cùng Chúa Thượng tôi
"Bên hửu Cha đây, Con lên ngự trị
để rồi bao địch thù,
Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con.
Từ Xi-on, Đức Chúa sẽ mỡ rộng
Quyền vương đế của Ngài:
Giửa lòng địch quân, xin Ngài làm bá chủ.
Đức Chúa phán bảo rằng:
"Ngày đăng quang Con nắm quyền thủ lãnh,
Vẻ huy hoàng rực rỡ tựa thần linh.
Ngay trước lúc hừng đông xuất hiện,
Tự lòng Cha, Cha đã sinh ra Con."
Đức Chúa đã một lần thề ước,
Người sẽ chẳng rút lơì,
Rằng: "Muôn thuở, Con là Thượng Tế
Theo phẩm trật Men-ki-xê-đê."
Tâu Chúa Thượng, Đức Chúa ở bên hửu Ngài
Sẽ đập tan vương bá ngày phẩn nộ.
Dọc đường, Chúa Thượng tôi uống nơi mạch suối,
Nên sẽ ngẩng đầu thật hiên ngang.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
ĐC: Từ Xion, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Người, Người hiển trị đến muôn đời muôn thuở. Ha-lê-lui-a.
ĐC: Trước Thánh Nhan Chúa, địa cầu rung chuyển. Ha-lê-lui-a.
Thuở It-ra-en ra khỏi Ai-cập,
Thuở nhà Gia-cóp rời bỏ ngoại bang,
Thì Giu-đa trở thành nơi Chúa ngự,
It-ra-en nên lãnh địa của Người.
Vừa thấy thế, biển liền trốn chạy,
Sông Gio-đan cũng chảy ngược giòng.
Ví tựa bầy chiên, núi đồi nhảy nhót,
Như thể đàn cừu, gò nổng tung tăng.
Biển kia ơi, việc gì mà trốn chạy?
Gio-đan hỡi! cớ chi chảy ngược dòng?
Kìa núi đồi, sao nhảy nhót ví tựa bầy chiên?
Này gò nổng, sao tung tăng như thể đàn cừu?
Trước Thánh Nhan Chúa, hỡi địa cầu, hãy rung chuyển,
Trước thánh nhan Chúa Trời nhà Gia-cóp,
Người biến đá tảng thành hồ ao,
Và sỏi đá nên mạch nước dồi dào.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
ĐC: Trước Thánh Nhan Chúa, địa cầu rung chuyển. Ha-lê-lui-a.
Thánh Ca: Hôn Lễ Chiên Thiên Chúa
ĐC: Đức Chúa là Thiên Chúa toàn năng, đã lên ngôi hiển trị. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Thiên Chúa ta thờ là Đấng Cứu Độ,
Đấng vinh hiển uy quyền.
Những lời Người phán quyết
Đều chân thật công minh. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Nào ca ngợi Chúa đi,
Hỡi tất cả tôi trung của chúa,
Hỡi những ai lớn nhỏ
Hằng kính sợ Người. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Đức Chúa là Thiên Chúa toàn năng
Đã lên ngôi hiển trị:
Nào ta hãy vui mừng hoan hỷ
Dâng Chúa lời tôn vinh. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Vì nay ta đã tới ngày
Cử hành hôn lễ Chiên Thiên Chúa,
Và Hiền Thê của Người
Đã điểm trang lộng lẫy. Ha-lê-lui-a.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
ĐC: Đức Chúa là Thiên Chúa toàn năng, đã lên ngôi hiển trị. Ha-lê-lui-a.
Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời cầu cho chúng con là kẻ có tội khi này và trong giờ lâm tử. Amen
Sáng Danh Đức Chúa Cha, và Đức Chúa Con, và Đức Chúa Thánh Thần, như đã có trước vô cùng, và bây giờ, và hằng có, và đời đời chẳng cùng. Amen.
– Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con, xin cứu chúng con khỏi sa hỏa ngục, xin đem các linh hồn lên Thiên Đàng, nhất là những Linh Hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn.
13. Bàn Tiệc Lời Chúa: (Mời Khải)
"Ngươi hãy ra đứng trên núi trước tôn nhan Chúa".
Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.
Trong những ngày ấy, khi Êlia đã lên núi Horeb của Thiên Chúa, ông trú ẩn trong một cái hang... Có lời Chúa phán cùng ông rằng: "Hãy ra đứng trên núi trước tôn nhan Chúa".
Bỗng Chúa đi qua; có một cơn gió mạnh xé núi non và nghiền nát đá trước mặt Chúa; nhưng Chúa không ở trong gió bão. Sau trận gió bão thì đất động; Chúa cũng không ở trong cơn động đất. Sau cơn động đất thì có lửa; nhưng Chúa cũng không ở trong lửa. Sau lửa thì có tiếng gió hiu hiu. Vừa nghe thấy, Êlia liền lấy áo choàng che mặt lại, đi ra đứng ở cửa hang.
14. Đáp Ca & ALLELUIA: Tv 84, 9ab-10. 11-12. 13-14 (Mời chị Thúy/May)
Ðáp: Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, và ban ơn cứu rỗi cho chúng con (c. 8).
1) Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán báo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an. Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa, để vinh quang Chúa ngự trị trong Ðất Nước chúng tôi.
2) Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau, đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Từ mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh tự trời nhìn xuống.
3) Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và Ðất Nước chúng con sẽ sinh bông trái. Ðức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Ngài.
"Tôi đã ước ao được loại khỏi Ðức Kitô vì phần ích anh em của tôi".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, tôi xin nói thật trong Ðức Kitô, tôi không nói dối: lương tâm tôi làm chứng cho tôi trong Thánh Thần: là tôi buồn phiền quá đỗi, lòng tôi hằng đau đớn luôn. Chính tôi đã ao ước được loại khỏi Ðức Kitô vì phần ích anh em của tôi, là những thân nhân của tôi về phần xác. Họ đều là người Israel, họ được quyền làm nghĩa tử, được vinh quang, giao ước, lề luật, việc phượng tự và lời hứa: các tổ phụ cũng là của họ, và bởi các đấng ấy mà Ðức Kitô sinh ra phần xác, Người là Thiên Chúa trên hết mọi sự, đáng chúc tụng muôn đời.Amen.
PHÚC ÂM: Mt 14, 22-33
"Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.
Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa!", và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!" Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến!" Phêrô xuống khỏi thuyền, bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu con!" Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?"
Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa".
17. Suy niệm lời Chúa (Mời Vân)
Không, con đường của Chúa thì khác với con đường của ta.
Con đường của ta là con đường kiêu ngạo trong khi con đường của Thiên Chúa là con đường khiêm nhường. Ta luôn tìm cách nâng mình lên, còn Thiên Chúa luôn tìm cách hạ mình xuống. Ta muốn xưng mình là Chúa trong khi Thiên Chúa lại muốn xuống làm người. Không chỉ làm một người bình thường, nhưng còn mặc lấy thân phận nghèo hèn, yếu ớt, thậm chí bị coi như một người tội lỗi nữa. Khi nâng mình lên, ta thường hạ người khác xuống. Còn Thiên Chúa tự hạ mình xuống để nâng con người lên làm con Thiên Chúa. Con người và Thiên Chúa đều sử dụng bậc thang, nhưng theo những mục đích khác nhau. Con người sử dụng bậc thang để leo lên cao. Ai cũng muốn lên cao trong đời sống vật chất. Ai cũng muốn leo cao trong địa vị xã hội. Ai cũng muốn leo cao trong bậc thang danh vọng. Còn Thiên Chúa lại sử dụng bậc thang để đi xuống. Từ trời Thiên Chúa đã xuống thế làm người. Từ một người bình thường, Chúa còn xuống làm một người nghèo hèn, một người tội lỗi, một người thất bại.
Con đường ta chọn là con đường rộng rãi, dễ dãi. Còn con đường của Chúa là con đường chật hẹp khó khăn. Ta luôn tìm sự dễ dãi: làm sao cho đời sống đỡ vất vả, làm sao cho có những tiện nghi phục vụ đời sống, làm sao cho cuộc đời thành công tốt đẹp. Còn Thiên Chúa lại chọn con đường chật hẹp, bé nhỏ, khiêm nhường. Trong nghệ thuật quảng cáo, người ta hứa hẹn cho khách hàng mọi sự tiện nghi thoải mái. Còn Chúa Giêsu thì hứa với những kẻ muốn theo Người rằng: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta” (Mt 16, 24). Trong các trường đại học người ta quảng cáo: ai học trường này sẽ thành công, sẽ lên chức, sẽ lên lương. Còn Chúa Giêsu lại dạy các môn đệ: “Trong anh em, ai lớn nhất thì phải nên như người nhỏ tuổi nhất, và kẻ làm đầu thì phải nên như người phục vụ” (Lc 22,26).
Chính Chúa Giêsu không đi vào con đường rộng rãi thênh thang, nhưng đã chọn con đường bé nhỏ, chật hẹp. Người không chọn cứu chuộc con người bằng những thành công lẫy lừng, những phép lạ kinh thiên động địa. Nhưng Người đã chọn cứu chuộc nhân loại bằng con đường đau khổ, con đường thập giá, con đường tử nạn. Chính vì thế, hôm nay, vì sợ đám đông tôn Người lên làm vua, đi xa con đường khiêm nhường bé nhỏ, Người đã bỏ đám đông mà đi. Người sợ các môn đệ bị nhiễm thói kheo khoang, phô trương, quyền lực, nên thúc giục các ông xuống thuyền sang bờ bên kia trước.
Đây không phải lần đầu tiên Chúa gặp cơn cám dỗ loại này. Trong sa mạc ma quỉ đã xui giục Người bỏ con đường khiêm nhường, đau khổ để đi vào con đường vinh quang, dễ dãi. Đây cũng chưa phải là cơn cám dỗ cuối cùng. Cám dỗ sẽ còn trở lại với lời khuyên của Phêrô khi ông ngăn cản Thầy ra đi chịu chết (x. Mt 16,23). Cơn cám dỗ khốc liết tiếp tục trong vườn Giệt-sê-ma-ni khiến Người nao núng hầu như muốn tháo lui (x. Mt 26, 39). Cơn cám dỗ không buông tha cả khi Người đã bị treo trên thánh giá với lời thách thức của mọi người: “Nếu Ông là Con Thiên Chúa, hãy xuống khỏi thập giá để chúng tôi tin” (x. Mt 27, 42). Nhưng Người đã chiến thắng tất cả những cám dỗ của ma quỉ, kiên quyết đi vào con đường thánh ý Chúa Cha, con đường khiêm nhường, vâng lời, hi sinh gian khổ.
Bản thân ta và Hội Thánh, nếu muốn trung thành với Chúa, không thể có chọn lựa nào khác ngoài con đường của Chúa đã đi.
Quá khứ đã minh chứng: Chính khi giàu sang, quyền thế, thì Hội Thánh sa sút, khủng hoảng. Trái lại những khi gặp khó khăn, nghèo khổ, bắt bớ, Hột Thánh lại phát triển mạnh mẽ, vì đang đi vào con đường của Chúa.
Là môn đệ Chúa, ta hãy mạnh dạn bước theo Chúa vào con đường khiêm nhường bé nhỏ, vào con đường chật hẹp từ bỏ mình, vào con đường thánh giá đau khổ. Tuy khó khăn, đau đớn, nhưng đó mới là con đường dẫn ta đến với Chúa, ơn cứu độ của ta.
Có một vị sư phụ dẫn người đệ tử đi qua một khu rừng rậm vào đêm đen như mực. Đường rừng gập ghềnh, đầy hố sâu và muông thú đe dọa.
Người đệ tử rất hoảng sợ, mỗi bước đi đều run rẩy. Thấy vậy, sư phụ trao cho anh một ngọn nến đang cháy và bảo: "Hãy cầm lấy ngọn nến này, nó sẽ chiếu sáng từng bước chân con đi. Chỉ cần con tập trung nhìn vào ánh sáng của ngọn nến, con sẽ không bị vấp ngã và không còn sợ hãi bóng đêm nữa."
Người đệ tử vâng lời, tay cầm nến, mắt chăm chú nhìn vào ngọn lửa nhỏ bé. Kỳ lạ thay, tâm anh trở nên bình an. Anh bước đi vững chãi, không còn sợ hãi bóng tối hay tiếng thú rừng gầm hú xung quanh.
Đi được một đoạn đường dài, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua. Thay vì tiếp tục nhìn vào ngọn nến, người đệ tử lại hoảng hốt quay sang nhìn bóng đen mênh mông của rừng núi và sự dữ dội của cơn gió. Sự sợ hãi lập tức xâm chiếm tâm trí anh. Tay anh run bắn lên, và chính sự run rẩy hoảng loạn đó đã làm ngọn nến trên tay anh vụt tắt.
Giữa đêm đen tịch mịch, người đệ tử ngã gục xuống vì sợ hãi và kêu khóc: "Sư phụ ơi, cứu con! Nến tắt rồi, con sẽ chết mất!"
Ngay lúc đó, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay anh. Tiếng sư phụ ôn tồn vang lên trong đêm: "Gió không làm tắt nến của con, chính sự sợ hãi khi con rời mắt khỏi ngọn nến đã làm tay con run và tắt nến. Hãy đốt lại nến, giữ chặt lấy nó và bước tiếp."
Sư phụ giúp anh thắp lại ngọn nến. Người đệ tử định thần, tiếp tục nhìn vào ngọn lửa và bình an bước đi cho đến khi ra khỏi rừng sâu.
Lạy Chúa Giêsu,
Sống ở đời chẳng ai thích sóng gió,
nhưng sóng gió lúc nào cũng có trong đời người.
Các môn đệ đầu tiên đã nhiều lần gặp sóng gió ở hồ Galilê.
Sóng gió đến khi Chúa đang ngủ vùi trên thuyền,
khiến môn đệ phải vội vàng đánh thức.
Sóng gió đến khi Chúa không ở trong thuyền,
khiến môn đệ phải chèo chống vất vả.
Chúa không tránh cho đời chúng con khỏi mọi sóng gió,
vì Chúa biết sóng gió làm chúng con trưởng thành,
tập vượt qua nỗi sợ hãi bằng lòng tin,
tập vượt qua nỗi lo âu bằng hy vọng.
Chúa để chúng con chiến đấu suốt đêm với gió ngược,
nhưng lại đến với chúng con khi trời gần sáng.
Xin cho chúng con yêu quý sự bình an,
nhưng lại không ngỡ ngàng trước sóng gió.
Giữa cơn sóng gió, xin cho chúng con tin rằng
Chúa vẫn hiện diện gần bên chúng con,
con chẳng dám xin đi trên mặt nước như Phêrô,
nhưng nhiều khi con cảm thấy
sống đức tin giữa lòng cuộc đời
chẳng khác nào đi trên mặt nước.
Có bao thứ sóng gió đẩy đưa và lôi cuốn.
Có bao cám dỗ muốn hút con vô vực sâu.
Cả sự nặng nề của thân xác con
cũng kéo ghì con xuống.
Đi trên mặt nước cuộc đời chẳng mấy dễ dàng.
Nhiều khi con thấy mình bàng hoàng sợ hãi.
in cứu con khi con hầu chìm.
Xin nắm lấy tay con khi con quỵ ngã.
Xin nâng đỡ niềm tin yếu ớt của con,
để con trở nên nhẹ tênh
mà bước những bước dài hướng về Chúa. Amen.
Lạy Chúa Giêsu, Đấng Chủ Tể vũ trụ và là Nguồn Bình An vô tận,
Chúa đã phán một lời khiến gió bão rít gào phải câm nín và biển cả cuồng dâng phải lặng yên như tờ. Giờ đây, quy tụ trong phòng dâng kinh Hồng Ân Thiên Chúa, chúng con bái lạy uy quyền cao cả và lòng thương xót bao la của Chúa.
Lạy Chúa, con thuyền cuộc đời chúng con nhiều lúc đang phải chao đảo giữa muôn vàn sóng gió:
Có những giông bão của mối quan hệ: những rạn nứt trong gia đình, sự mâu thuẫn, hiểu lầm và những tổn thương chực dạt dào như sóng biển.
Và có cả những giông bão trong nội tâm: nỗi hoang mang, sợ hãi, sự lo âu về tương lai và những hoài nghi khiến đức tin chúng con chao đảo.
Lạy Thầy Giêsu mến yêu, Nhiều lúc vì yếu đuối, chúng con hốt hoảng kêu lên: "Lạy Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không lo sao?" Xin Chúa thứ tha cho đức tin kém cỏi của chúng con. Xin giúp chúng con nhận ra rằng: dù sóng gió có dữ dội đến đâu, Chúa vẫn đang hiện diện ngay trên con thuyền cuộc đời chúng con.
Giờ đây, xin Chúa phán với tâm hồn chúng con lời bình an diệu kỳ: "Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ!"
Xin dập tắt những cơn bão lo âu, sợ hãi và hoảng loạn trong trí óc chúng con.
Xin truyền cho những sóng gió bất hòa, oán hờn trong gia đình chúng con phải rủ bỏ và im lặng.
Xin ban cho chúng con ơn kiên vững và cậy trông, để chúng con luôn vững tay lái, tin tưởng rằng có Chúa ở cùng, con thuyền đời chúng con chắc chắn sẽ cập bến an bình.
Lạy Chúa Giêsu, xin chúc lành cho phòng dâng kinh HATC và mọi gia đình chúng con. Xin giữ gìn chúng con luôn bình an dưới bóng cánh chở che của Ngài.
Lạy Chúa Giêsu, Đấng dẹp yên sóng gió, chúng con tín thác vào Chúa. Amen.
Con cám ơn Đức Chúa trời là Chúa lòng lành vô cùng, chẳng bỏ con, chẳng để con không đời đời mà lại sinh ra con, cho con được làm người, cùng hằng gìn giữ con hằng che chở con, lại cho ngôi hai xuống thế làm người, chuộc tội chịu chết trên Cây Thánh Giá vì con, lại cho con được Đạo Thánh Đức Chúa Trời cũng chịu nhiều ơn nhiều phép Hội Thánh nữa, và đã cho phần xác con (ngày/đêm) hôm nay được mọi sự lành, lại cứu lấy con kẻo phải chết tươi ăn năn tội chẳng kịp.
Vậy các Thánh ở trên nước Thiên Đàng, cám ơn Đức Chúa Trời thế nào, thì con cùng hợp cùng các Thánh mà dâng lên Chúa, cùng cám ơn như vậy. Amen
22. Kinh Trông Cậy và Các Câu Lạy: (Mời May)
Chúng con trông cậy rất Thánh Đức Mẹ Chúa Trời, xin chớ chê chớ bỏ lời chúng con nguyện, trong cơn gian nan thiếu thốn, Đức Nữ Đồng Trinh hiển vinh sáng láng.
Hằng chữa chúng con cho khỏi mọi sự dữ. Amen
Thưa: Lạy rất Thánh Trái Tim Đức Chúa Giêsu.
Đáp: Thương xót chúng con.
Thưa: Lạy Trái Tim cực thanh cực tịnh rất Thánh Đức Bà Maria.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Thưa: Lạy Ông thánh Giuse là bạn thanh sạch Đức Bà Maria trọn đời đồng trinh.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Thưa: Các Thánh Tử Vì Đạo nước Việt Nam.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Thưa: Nữ Vương ban sự bình an.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Lạy Đức Trinh Vương Hòa Bình là Mẹ thương xót, xin ban ơn cải thiện và thánh hóa dân tộc Việt Nam nhỏ bé chúng con.
Hỡi các Thánh Tử Đạo Việt Nam, xin cầu bầu Chúa, Mẹ ban ơn thánh hóa đặc biệt các Chủ Chăn dân tộc Việt Nam.
Xin Đức Trinh Nữ Maria cùng Thánh Tử chúc lành cho chúng con. Amen.
Xin Thiên Chúa toàn năng ban phúc lành cho tất cả chúng ta, xin Người che chở chúng ta khỏi sự dữ và dẫn đưa tới cuộc sống muôn đời. Amen.
Nhân danh Cha † và Con † và Thánh Thần †. Amen
Giờ sinh hoạt tìm hiểu Kinh Thánh
Chương 33 - Sách Sáng Thế
Ông Gia-cóp gặp ông Ê-xau: (Mời May)
1 Ông Gia-cóp ngước mắt lên, thấy ông Ê-xau đang tiến đến, có bốn trăm người đi cùng. Ông Gia-cóp bèn chia các con cho bà Lê-a, bà Ra-khen và hai người nữ tỳ.2 Ông xếp các nữ tỳ với con của họ đi đầu, bà Lê-a với con bà đi sau, bà Ra-khen với Giu-se đi sau chót.3 Còn ông thì vượt lên phía trước họ và sụp xuống đất lạy bảy lần trước khi đến gần anh mình.4 Ông Ê-xau chạy lại đón em, ôm chầm lấy, bá cổ mà hôn, rồi cả hai cùng khóc.5 Ngước mắt lên, ông Ê-xau thấy đám đàn bà con trẻ thì hỏi: “Những người kia là ai đối với chú?” Ông Gia-cóp trả lời: “Đó là những đứa con Thiên Chúa đã thương ban cho tôi tớ ngài.”6 Bấy giờ hai người nữ tỳ cùng với các con của họ đến gần và sụp xuống lạy.7 Đến lượt bà Lê-a cùng với các con của bà đến gần và sụp xuống lạy. Sau đó Giu-se và bà Ra-khen cũng đến gần và sụp xuống lạy.
(Mời Lani)
8 Ông Ê-xau hỏi: “Tất cả trại tôi vừa gặp kia, chú tính để làm gì đó?” Ông Gia-cóp trả lời: “Là để tôi được đẹp lòng ngài.”9 Ông Ê-xau nói: “Tôi có nhiều rồi, chú ạ! Cái gì của chú, chú cứ giữ lấy.”10 Ông Gia-cóp nói: “Không đâu! Nếu tôi được đẹp lòng ngài, thì xin ngài nhận tặng phẩm tự tay tôi biếu. Thật vậy, tôi đã nhìn thấy mặt ngài như nhìn thấy mặt Thiên Chúa, và ngài đã tỏ lòng thương đối với tôi.11 Xin ngài nhận lấy món quà đưa đến để cầu phúc cho ngài, vì Thiên Chúa đã thương ban cho tôi và tôi có đủ mọi sự.” Ông nài ép, và ông Ê-xau đã nhận.
Ông Gia-cóp và ông Ê-xau chia tay: (Mời Khải)
12 Ông Ê-xau nói: “Nào chúng ta lên đường, tôi sẽ đi trước chú.”13 Ông Gia-cóp trả lời: “Ngài biết là lũ trẻ thì yếu ớt, còn tôi phải lo cho đám chiên và bò đang cho con bú; nếu hối thúc chúng, dù một ngày thôi, thì chiên dê sẽ chết hết.14 Vậy xin ngài cứ vượt lên phía trước tôi tớ ngài; phần tôi, tôi sẽ đi chậm chậm, theo chân đàn vật đi trước và theo chân lũ trẻ, cho tới khi đến với ngài tại Xê-ia.”15 Ông Ê-xau nói: “Tôi muốn để ít người trong số người đi với tôi ở lại với chú.” Ông Gia-cóp trả lời: “Như thế để làm gì? Tôi chỉ mong được đẹp lòng ngài thôi!”16 Ngày đó, ông Ê-xau trở về Xê-ia.17 Phần ông Gia-cóp thì lên đường đi Xúc-cốt. Ở đó, ông dựng nhà và làm những lều bằng cành cây cho súc vật; bởi thế, ông đặt tên cho nơi này là Xúc-cốt.
Ông Gia-cóp đi Si-khem: (Mời Vân)
18 Khi ở Pát-đan A-ram về, ông Gia-cóp đến thành Si-khem, trong đất Ca-na-an, bình an vô sự, và ông cắm trại đối diện với thành.19 Ông tậu của con cái ông Kha-mo, cha của Si-khem, một thửa đất, nơi ông đã căng lều, với giá một trăm đồng bạc.20 Tại đây, ông dựng một bàn thờ mà ông gọi là “Ên, Thiên Chúa của Ít-ra-en”.
