-|- CHƯƠNG TRÌNH ĐỌC KINH THÁNG 7 -|-
*:•. †† :Máu cực Thánh Chúa Jesus - ††.•:
19.7.2026: Thửa ruộng lòng người
Trong giờ dâng kinh thiêng liêng hôm nay, chúng ta cùng tạm gác lại những ồn ào, vội vã của thế giới bên ngoài để bước vào không gian thanh lặng của tâm hồn. Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta thực hiện một cuộc hành trình nội tâm sâu sắc, để chiêm ngắm và lượng giá chính "Thửa ruộng lòng người" của mỗi chúng con.
Lạy Chúa Giêsu, Đấng gieo giống hào phóng, Ngài đã không ngừng gieo vãi hạt giống Lời Chúa, hạt giống ân sủng và tình yêu vào cuộc đời chúng con mỗi ngày. Thế nhưng, khi nhìn lại thửa ruộng lòng mình, chúng con không khỏi chạnh lòng và hối lỗi:
Có những khoảng lòng tràn đầy đất đá của sự kiêu ngạo, nông nổi, chỉ sốt sắng nhất thời rồi lại ngã lòng khi gặp thử thách, gian truân.
Và biết bao lần, thửa ruộng ấy bị nghẹt thở bởi bụi gai của những lo lắng sự đời, những ham mê của cải, và cả những ghen tị, giận hờn hằng ngày làm bóp chết mầm sống đức tin.
Giờ đây, tại phòng dâng kinh Hồng Ân Thiên Chúa này, chúng con xin phủ phục trước nhan Chúa với tấm lòng hoán cải.
Lạy Chúa, xin hãy là người thợ cày quyền năng, dùng lưỡi cày của Lời Chúa và ân sủng Thánh Thần để cày xới lên thửa ruộng lòng chúng con. Xin nhổ sạch những gai góc của ích kỷ, đập tan những sỏi đá của thành kiến và oán hờn. Xin tưới gội dòng nước mát của lòng thương xót Chúa vào những vùng đất đang khô cằn, nứt nẻ vì thiếu vắng tình yêu.
Chúng con khao khát dâng lên Chúa giờ kinh này như một lời cầu xin tha thiết: Xin biến đổi thửa ruộng lòng mỗi thành viên chúng con thành mảnh đất tơi xốp, màu mỡ, biết lắng nghe, suy niệm và đem Lời Chúa ra thực hành, để cuộc đời chúng con có thể sinh hoa kết quả hạt được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm như lòng Chúa mong ước.
Chúng con cầu cùng Đức Chúa Trời, xưa đã cho Đức Chúa Thánh Thần xuống soi lòng dạy dỗ các Thánh Tông Đồ, thì rày chúng con cũng xin Đức Chúa Trời cho Đức Chúa Thánh Thần lại xuống an ủi dạy dỗ chúng con làm những việc lành, vì công nghiệp vô cùng Đức Chúa Giêsu Kitô là Chúa chúng con. Amen
Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng.
Vì vậy, tôi xin Ðức Bà Maria trọn đời đồng trinh, các Thiên Thần, các Thánh và anh chị em, khẩn cầu cho tôi trước tòa Thiên Chúa, Chúa chúng ta.
Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội, và dẫn đưa chúng con đến sự sống muôn đời.Amen
5. Thánh Thi: (Mời May)
Lạy Thiên Chúa,
chúng con xin ca ngợi hát mừng,
tuyên xưng Ngài là Đức Chúa.
Chúa là Cha,
Đấng trường tồn vạn đại,
hoàn vũ này kính cẩn suy tôn.
Trước nhan Chúa,
các tổng thần phủ phục,
mọi thiên thần
và đạo binh thiên quốc
đều cảm tạ và cung chúc tôn thờ,
chẳng khi ngừng
vang dậy tiếng tung hô:
Thánh! Thánh! Chí Thánh!
Chúa Tể càn khôn là Đấng Thánh!
Trời đất rạng ngời
vinh quang Chúa uy linh.
Bậc Tông Đồ
đồng thanh ca ngợi Chúa,
bao vị ngôn sứ tán tụng Ngài.
Đoàn tử đạo
quang huy hùng dũng,
máu đào đổ ra
minh chứng về Ngài,
và trải rộng
khắp nơi trần thế,
Hội Thánh Ngài
hoan hỷ tuyên xưng:
Chúa là Cha lẫm liệt uy hùng,
và Con Một Ngài chí tôn chí ái,
cùng Thánh Thần,
Đấng an ủi yêu thương.
Lạy Đức Ki-tô,
Con Chúa Trời hằng sống,
Ngài là Chúa hiển vinh
đã chẳng nề mặc lấy xác phàm
nơi cung lòng Trinh Nữ
hầu giải phóng
nhân loại lầm than.
Ngài đã ra tay
chiến thắng tử thần,
mở cửa trời
cho những ai tin tưởng.
Ngài hiển trị
bên hữu Chúa Cha,
ngày cuối cùng
sẽ giáng lâm thẩm phán.
Cúi lạy Chúa,
xin phù hộ bề tôi,
Ngài cứu chuộc
bằng bửu huyết tuôn tràn.
Xin được hợp đoàn
cùng muôn thần thánh,
phúc miên trường
vui hưởng ánh vinh quang.
Lạy Chúa,
xin cứu độ dân Ngài,
trên gia nghiệp này,
giáng muôn phúc cả,
dẫn dắt nâng niu đến muôn đời.
Ngày lại ngày,
con xin chúc tụng Chúa
và ca ngợi Thánh Danh
muôn thuở muôn đời.
Hôm nay,
xin Ngài giữ chúng con sạch tội,
dủ lòng thương, lạy Chúa,
xin dủ lòng thương.
Xin đổ tình thương
xuống chúng con, lạy Chúa,
như chúng con
hằng trông cậy nơi Ngài.
Con trông cậy nơi Ngài,
lạy Chúa,
xin đừng để con
phải tủi nhục bao giờ.
ĐC: Từ Xion, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Người, Người hiển trị đến muôn đời muôn thuở. Ha-lê-lui-a.
Sấm ngôn của Đức Chúa
ngỏ cùng Chúa Thượng tôi
"Bên hửu Cha đây, Con lên ngự trị
để rồi bao địch thù,
Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con.
Từ Xi-on, Đức Chúa sẽ mỡ rộng
Quyền vương đế của Ngài:
Giửa lòng địch quân, xin Ngài làm bá chủ.
Đức Chúa phán bảo rằng:
"Ngày đăng quang Con nắm quyền thủ lãnh,
Vẻ huy hoàng rực rỡ tựa thần linh.
Ngay trước lúc hừng đông xuất hiện,
Tự lòng Cha, Cha đã sinh ra Con."
Đức Chúa đã một lần thề ước,
Người sẽ chẳng rút lơì,
Rằng: "Muôn thuở, Con là Thượng Tế
Theo phẩm trật Men-ki-xê-đê."
Tâu Chúa Thượng, Đức Chúa ở bên hửu Ngài
Sẽ đập tan vương bá ngày phẩn nộ.
Dọc đường, Chúa Thượng tôi uống nơi mạch suối,
Nên sẽ ngẩng đầu thật hiên ngang.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
ĐC: Từ Xion, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Người, Người hiển trị đến muôn đời muôn thuở. Ha-lê-lui-a.
ĐC: Trước Thánh Nhan Chúa, địa cầu rung chuyển. Ha-lê-lui-a.
Thuở It-ra-en ra khỏi Ai-cập,
Thuở nhà Gia-cóp rời bỏ ngoại bang,
Thì Giu-đa trở thành nơi Chúa ngự,
It-ra-en nên lãnh địa của Người.
Vừa thấy thế, biển liền trốn chạy,
Sông Gio-đan cũng chảy ngược giòng.
Ví tựa bầy chiên, núi đồi nhảy nhót,
Như thể đàn cừu, gò nổng tung tăng.
Biển kia ơi, việc gì mà trốn chạy?
Gio-đan hỡi! cớ chi chảy ngược dòng?
Kìa núi đồi, sao nhảy nhót ví tựa bầy chiên?
Này gò nổng, sao tung tăng như thể đàn cừu?
Trước Thánh Nhan Chúa, hỡi địa cầu, hãy rung chuyển,
Trước thánh nhan Chúa Trời nhà Gia-cóp,
Người biến đá tảng thành hồ ao,
Và sỏi đá nên mạch nước dồi dào.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
ĐC: Trước Thánh Nhan Chúa, địa cầu rung chuyển. Ha-lê-lui-a.
Thánh Ca: Hôn Lễ Chiên Thiên Chúa
ĐC: Đức Chúa là Thiên Chúa toàn năng, đã lên ngôi hiển trị. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Thiên Chúa ta thờ là Đấng Cứu Độ,
Đấng vinh hiển uy quyền.
Những lời Người phán quyết
Đều chân thật công minh. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Nào ca ngợi Chúa đi,
Hỡi tất cả tôi trung của chúa,
Hỡi những ai lớn nhỏ
Hằng kính sợ Người. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Đức Chúa là Thiên Chúa toàn năng
Đã lên ngôi hiển trị:
Nào ta hãy vui mừng hoan hỷ
Dâng Chúa lời tôn vinh. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Vì nay ta đã tới ngày
Cử hành hôn lễ Chiên Thiên Chúa,
Và Hiền Thê của Người
Đã điểm trang lộng lẫy. Ha-lê-lui-a.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
ĐC: Đức Chúa là Thiên Chúa toàn năng, đã lên ngôi hiển trị. Ha-lê-lui-a.
Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời cầu cho chúng con là kẻ có tội khi này và trong giờ lâm tử. Amen
Sáng Danh Đức Chúa Cha, và Đức Chúa Con, và Đức Chúa Thánh Thần, như đã có trước vô cùng, và bây giờ, và hằng có, và đời đời chẳng cùng. Amen.
– Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con, xin cứu chúng con khỏi sa hỏa ngục, xin đem các linh hồn lên Thiên Đàng, nhất là những Linh Hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn.
13. Bàn Tiệc Lời Chúa: (Mời Quân)
"Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn trở lại".
Bài trích sách Khôn Ngoan.
Ngoài Chúa, không có chúa nào khác chăm sóc mọi sự, ngõ hầu minh chứng rằng Chúa không đoán xét bất công. Vì chưng, sức mạnh của Chúa là nguồn gốc sự công minh, và vì Người là Chúa mọi sự, nên tỏ ra khoan dung với mọi người. Chúa chỉ tỏ sức mạnh Chúa ra khi có kẻ không tin vào uy quyền của Chúa, và triệt hạ kẻ kiêu căng không nhìn biết Người.
Vì là chủ sức mạnh, nên Chúa xét xử hiền lành, Chúa thống trị chúng ta với đầy lòng khoan dung: vì khi Chúa muốn, mọi quyền hành tuân lệnh Người. Khi hành động như thế, Người dạy dỗ dân Người rằng: Người công chính phải ăn ở nhân đạo, và Người làm cho con cái Người đầy hy vọng rằng: Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn sám hối.
14. Đáp Ca & ALLELUIA: Tv 85, 5-6. 9-10. 15-16a (Mời Khải/Vân)
Đáp: Lạy Chúa, Chúa nhân hậu và khoan dung (c. 5a).
1) Lạy Chúa, vì Chúa nhân hậu và khoan dung, giàu lượng từ bi với những ai kêu cầu Chúa. Lạy Chúa, xin nghe lời con khẩn nguyện, và quan tâm đến tiếng con van nài.
2) Các dân tộc mà Chúa tạo thành, họ sẽ tới, lạy Chúa, họ sẽ thờ lạy Ngài, và họ sẽ ca tụng danh Ngài. Vì Ngài cao cả và làm những điều kỳ diệu; duy một mình Ngài là Thiên Chúa.
3) Nhưng lạy Chúa, Ngài là Thiên Chúa từ bi, nhân hậu, chậm bất bình, rất mực khoan dung và thủ tín. Xin đoái nhìn đến con và xót thương con.
"Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả".
Bài trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, có Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng ta. Vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho xứng hợp, nhưng chính Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả. Mà Đấng thấu suốt tâm hồn, thì biết điều Thánh Thần ước muốn. Bởi vì Thánh Thần cầu xin cho các thánh theo ý Thiên Chúa.
PHÚC ÂM: Mt 13, 24-43
"Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán một dụ ngôn khác cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Trong lúc mọi người ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo cỏ lùng vào ngay giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa lớn lên và trổ bông thì cỏ lùng cũng lộ ra.
Đầy tớ chủ nhà đến nói với ông rằng: "Thưa ông, thế ông đã không gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?" Ông đáp: "Người thù của ta đã làm như thế". Đầy tớ nói với chủ: "Nếu ông bằng lòng, chúng tôi xin đi nhổ cỏ". Chủ nhà đáp: "Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: "Các anh hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng bó mà đốt đi, sau mới thu lúa lại chất vào lẫm cho ta".
Người lại nói với họ dụ ngôn khác mà rằng: "Nước trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình. Hạt đó bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống, nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó".
Người lại nói với họ một dụ ngôn khác nữa mà rằng: "Nước trời giống như men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi bột dậy men".
Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà phán những điều ấy với dân chúng. Người không phán điều gì với họ mà không dùng dụ ngôn, để ứng nghiệm lời tiên tri đã chép rằng: "Ta sẽ mở miệng nói lời dụ ngôn, Ta sẽ tỏ ra những điều bí nhiệm từ lúc dựng nên thế gian". Sau khi giải tán dân chúng, Người trở về nhà.
Các môn đệ đến gặp Người và thưa rằng: "Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe". Người đáp rằng: "Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần.
Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong Nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe".
17. Suy niệm lời Chúa (Mời May)
Người nông dân hiểu rõ giá trị của kho báu khi ông phát hiện được chôn trong ruộng; người lái buôn kinh nghiệm trong nghề nên đánh giá đúng giá trị của viên ngọc. Họ đã tìm thấy những vật có giá trị cao và quyết định đánh đổi bằng cả gia sản của mình. Có người trách họ sao dại thế, vì mua kho báu và viên ngọc mà mất mọi sự thì lấy đâu nhà mà ở, đồ đạc đâu mà sử dụng. Tuy vậy, họ là những người khôn ngoan biết nhìn xa trông rộng. Bởi họ chắc chắn rằng, một khi đã tậu được thửa ruộng có kho báu hoặc viên ngọc quý thì họ sẽ có tất cả. Và một khi đã sở hữu kho báu và viên ngọc quý giá kia thì sẽ được lợi gấp trăm gấp ngàn lần số vốn mà họ đã bỏ ra. Như thế, họ không phải là những người nông nổi dại dột, mà trái lại, họ là những người khôn ngoan chín chắn, hiểu biết chọn lựa và quyết định của mình. Họ đã tận dụng cơ hội, nhanh tay sở hữu những tài sản mà họ biết rõ giá trị của chúng.
Nước Trời giống như… Chúa Giêsu thường dùng công thức này để nói về Nước Trời. Không có hình ảnh nào diễn tả chính xác Nước Trời. Nếu có sử dụng những hình ảnh đời thường thì đó chỉ là sự so sánh để người nghe dễ hiểu và để đón nhận giáo huấn mà Chúa muốn thông truyền. Chúa dạy chúng ta, Nước Trời phải là một chọn lựa ưu tiên cho những ai muốn nên trọn lành. Cũng như người quyết định mua thửa ruộng có chôn giấu kho báu và viên ngọc quý có giá trị cao, người đón nhận Nước Trời cũng phải chấp nhận hy sinh, có khi phải đánh đổi bằng cả mạng sống mình. Nhưng sự hy sinh ấy không phải là vô nghĩa, vì một khi họ đã được sở hữu Nước Trời làm gia nghiệp thì họ sẽ có tất cả. Họ sẽ có Chúa là Cha, có mọi người là anh chị em. Họ sẽ tìm được sự than thản trong tâm hồn cùng với niềm vui và hạnh phúc ở đời này và đời sau. Chúa Giê-su đã khẳng định: “Tiên vàn hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự bình an của Người. Còn những điều khác Người sẽ ban sau”. Lịch sử Giáo Hội nói với chúng ta đã có biết bao người nam cũng như nữ, giàu cũng như nghèo, chấp nhận chọn lựa Chúa bằng sự từ bỏ hy sinh và họ đã chứng minh rằng đó là một chọn lựa đúng.
Nội dung Bài Tin Mừng được diễn tả rõ nét hơn khi nối kết với Bài đọc I của Chúa nhật này: Salômôn là một ông vua còn trẻ tuổi khi nối nghiệp vua Đavít là cha mình. Trong ngày phong vương, Chúa đã cho ông một ân huệ, đó là ông xin gì thì Chúa sẽ ban. Salômôn không xin bạc vàng. Ông cũng chẳng xin mạng sống quân thù. Ông chỉ xin với Chúa sự khôn ngoan để có thể lãnh đạo Dân riêng của Chúa là dân Israen. Nội dung lời cầu nguyện của ông đã chứng minh ông là một người khôn ngoan rồi! Chúa đã chấp nhận lời xin của ông và lịch sử đã chứng minh ông là là người khôn ngoan nổi tiếng, làm cho các vua, hoàng hậu và các nước láng giềng phải thán phục. Một khi ông được ơn khôn ngoan, Salômôn cũng được bạc vàng, mạng sống quân thù, sự giàu có và phồn thịnh cho quốc gia. Nhờ sự khôn ngoan của vua Salômôn mà vương quốc được bình an và phát triển. Ông đã trở thành biểu tượng của sự khôn ngoan trong lịch sử. Salômôn đã biết xin điều cần thiết cho bản thân và dân tộc mình. Như người lái buôn và người nông dân biết rõ giá trị của thửa ruộng và của viên ngọc quý, ông hiểu rõ sự khôn ngoan quan trọng thế nào đối với bậc mẫu nghi thiên hạ.
Trong cuộc sống của chúng ta, vẫn luôn có những người khôn sống chung với người dại (xem lại Lời Chúa Chúa nhật trước với dụ ngôn cây lúa và cỏ lùng). Trong cuộc sống vẫn có những người lại khôn ngoan theo kiểu thế gian, tức là sự mánh lới lọc lừa. Có nhiều người “khôn lỏi” chỉ nhằm tới lợi lộc ích kỷ mà làm tổn hại tới tha nhân. Lấy gì làm tiêu chuẩn cho sự khôn ngoan giả và sự khôn ngoan thật? Chúa Giêsu tiếp nối giáo huấn của Người bằng hình ảnh chiếc lưới thả xuống biển để bắt cá. Người muốn nói với họ: các bạn đừng lo và đừng nản chí trước tình trạng có nhiều người kiêu ngạo và gian ác mà vẫn nhởn nhơ. Người tốt và người xấu sẽ có lúc được phân biệt. Lịch sử này sẽ kết thúc như một mẻ lưới mà tất cả các loại cá tốt xấu đểu phải vào lưới đó. Lúc bấy giờ, các thiên sứ theo lệnh của Chúa mà chọn lọc. Xấu tốt sẽ được phân biệt rõ ràng. Lành dữ sẽ được xét xử công minh, vì Chúa là Đấng thẩm phán tối cao của lịch sử. Gieo nhân nào, sẽ gặt quả nấy, người không tin Chúa vẫn khẳng định: “Ông Trời có mắt!”. Có thể con người không đoán được ý Chúa, chưa biết tương lai và hậu vận của mình sẽ ra sao. Tuy vậy, cần xác tín một điều: đối với những ai thiện chí sống tốt lành, thì Thiên Chúa không bỏ rơi bao giờ, vì “Ngài làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Ngài, tức là cho những kẻ được kêu gọi như ý Người định” (Bài đọc II). Điều quan trọng là mỗi chúng ta luôn thận trọng, khôn ngoan và tỉnh thức, vì sẽ có ngày thế giới kết thúc như một mẻ lưới, và Chúa sẽ chọn lọc cá tốt, loại bỏ cá xấu.
Nhờ bí tích Thanh Tẩy, chúng ta đã chọn Chúa là lẽ sống và là gia nghiệp của đời mình. Sự chọn lựa này không chỉ dừng lại ở ngôn từ phát biểu, cũng không phải chỉ được thực hiện lúc lãnh nhận bí tích Thanh Tẩy, nhưng phải được minh chứng qua đời sống mỗi ngày của chúng ta, thể hiện qua lời nói, tư tưởng và hành động.
Đức tin là viên ngọc quý, là kho tàng mà chúng ta phải đánh đổi bằng biết bao cố gắng nỗ lực để giữ gìn. Chúng ta hãy dành cho Chúa một vị trí ưu tiên trong đời chúng ta, vì một khi có Ngài trong trái tim và tâm hồn, chúng ta sẽ được Chúa ban mọi điều cần thiết cho cuộc sống.
“Am hiểu tự hào vì mình biết quá nhiều; khôn ngoan nhún nhường rằng mình chỉ biết đến thế”
Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven núi, có một người thợ gốm già tên là Minh. Ông nổi tiếng không chỉ vì làm ra những chiếc bình gốm tuyệt đẹp, mà còn bởi sự bình an, tự tại toát ra từ con người ông. Nhiều người tìm đến ông để học hỏi về lẽ sống.
Một ngày nọ, một chàng thanh niên trẻ tràn đầy nhiệt huyết nhưng tâm trí luôn bất an đến gặp ông Minh, xin được ở lại học đạo.
Để thử thách, ông Minh giao cho anh thanh niên chăm sóc một mảnh đất hoang sau nhà để trồng hoa. Chàng trai làm việc rất hăng say. Anh gieo những hạt giống tốt nhất xuống đất. Nhưng chỉ vài tuần sau, bên cạnh những mầm hoa non nớt, cỏ dại (cỏ lùng) mọc lên dày đặc.
Quá tức giận và nôn nóng, chàng trai dùng cuốc nhổ sạch cỏ tận gốc. Vài ngày sau, anh đau khổ nhận ra mình đã vô tình làm đứt rễ, khiến một nửa số hoa non cũng héo úa mà chết. Anh chạy đến khóc than với ông Minh.
Ông Minh mỉm cười, ôn tồn bảo:
"Con thân mến, mảnh đất này cũng như tâm hồn con vậy. Con không thể ép một mảnh đất hoang sạch bóng cỏ dại ngay lập tức. Khi con dùng sự bạo lực và giận dữ để tiêu diệt cái xấu, con cũng đang làm tổn thương chính cái thiện bên trong mình. Lẽ sống ở đây là sự kiên nhẫn. Hãy cứ để cỏ dại ở đó, việc của con là tập trung tưới nước, chăm bón cho những mầm hoa. Khi hoa đủ lớn, nó sẽ tự tỏa hương và chiếm lấy không gian. Hãy tích lũy những hành động thiện lành nhỏ như hạt cải, âm thầm như men trong bột, chúng sẽ tự biến đổi mảnh đất này."
Chàng trai hiểu ra, anh quay lại mảnh vườn, kiên nhẫn hơn. Tuy nhiên, anh lại rơi vào một cái bẫy khác: Anh luôn cố gắng kiểm soát mọi thứ. Anh thức đêm suy nghĩ xem phải bón phân thế nào, tưới nước giờ nào, cầu nguyện cho hoa nở theo ý mình. Tâm trí anh căng thẳng đến kiệt sức.
Một đêm mưa bão lớn ập đến, chàng trai bất lực nhìn gió bão quật nát một góc vườn. Anh quỳ xuống đất, khóc không thành tiếng, nhận ra sức lực con người quá nhỏ bé. Lúc này, không còn những lời cầu xin ích kỷ cho hoa của mình không bị chết, anh chỉ biết nhắm mắt lại, buông bỏ toàn bộ sự cố gắng của cái tôi, giữ tâm mình im lặng và phó thác cho đất trời.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của tâm hồn giữa tiếng mưa bão, anh chợt cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình – một sự bình an kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Anh không còn cảm giác sợ hãi nữa. Anh nhận ra rằng: Khi lý trí của con người đầu hàng, thì Thần khí, năng lượng của vũ trụ mới có thể lên tiếng và nâng đỡ sự yếu hèn của anh.
Sáng hôm sau, bão tan. Khi chàng trai đang dọn dẹp khu vườn đổ nát, có một người hàng xóm vốn tính đố kỵ, trước đây luôn tìm cách ném đá sang phá hoại vườn hoa của anh, bỗng nhiên đến gặp. Nhà của người hàng xóm đã bị bão đánh sập hoàn toàn, ông ta đói rách và nhục nhã đứng nhìn anh.
Nếu là trước đây, chàng trai sẽ nghĩ: "Đó là quả báo cho kẻ ác (cỏ lùng)!". Nhưng nhìn lại hành trình của mình, anh chợt nhớ đến lời dạy của ông Minh về sức mạnh của người sở hữu quyền năng đích thực: Sức mạnh lớn nhất là lòng khoan dung.
Thay vì xua đuổi hay phán xét, chàng trai nhẹ nhàng đỡ người hàng xóm vào nhà, nấu cho ông một bát cháo nóng và chia sẻ những bông hoa còn sót lại để ông mang ra chợ bán kiếm tiền dựng lại nhà. Người hàng xóm bật khóc vì cảm động. Từ ngày đó, người đàn ông vốn cộc cằn ấy hoàn toàn thay đổi, trở thành người hộ lý trung thành, cùng anh chăm sóc mảnh vườn.
Mảnh vườn là thế gian và cũng là nội tâm. Việc chấp nhận cỏ dại mọc cùng lúa giúp anh học được sự bao dung với chính mình. Đồng thời, hành động chăm sóc từng chút một dạy anh rằng: Lẽ sống không nằm ở những điều vĩ đại, mà nằm ở việc kiên nhẫn gieo những "hạt cải" chánh niệm và để tình yêu thương làm "dậy men" cuộc đời. Trong đêm mưa bão, khi chàng trai nhận ra sự bất lực của lý trí và buông bỏ cái tôi, anh đã để cho Thần khí nâng đỡ sự yếu hèn, cầu nguyện thay cho anh bằng sự im lặng sâu thẳm, giúp anh đạt đến sự bình an tự tại..
Lạy Chúa Giêsu, Đấng gieo mầm sự sống và là Thợ Cày quyền năng,
Chúa đã thương gieo vãi hạt giống Lời Chúa và ân sủng vào thửa ruộng lòng chúng con mỗi ngày. Giờ đây, đứng trước tôn nhan thánh thiện của Chúa, chúng con xin thành tâm nhìn nhận những bất toàn, khô cằn và hoang phế trên mảnh đất tâm hồn mình.
Lạy Chúa, xin thương xót và cày xới lòng chúng con:
Xin đập tan và nhặt sạch những sỏi đá của sự kiêu ngạo, cứng lòng, tính tự phụ và thành kiến. Xin cho rễ đức tin của chúng con được cắm sâu vào lòng mến Chúa, để chúng con không gục ngã trước những thử thách, nghịch cảnh đời thường.
Xin phát quang và nhổ tận gốc những bụi gai của sự lo lắng thế tục, những đam mê của cải mau qua, cùng những ích kỷ, ghen tương và giận hờn hằng ngày đang bóp nghẹt mầm sống thiêng liêng trong chúng con.
Lạy Thầy Chí Thánh, Chúng con bất lực không thể tự làm sạch lòng mình, nếu không có bàn tay yêu thương của Chúa nâng đỡ.
Xin tuôn đổ dòng nước mát của Bí tích Hòa Giải và lòng thương xót Chúa để tưới gội vùng đất tâm hồn đang khô cằn, nứt nẻ vì thiếu vắng tình mến.
Xin biến thửa ruộng lòng mỗi thành viên trong phòng dâng kinh Hồng Ân Thiên Chúa chúng con thành mảnh đất tơi xốp, màu mỡ, luôn khao khát đón nhận, suy niệm và đem Lời Chúa ra thực hành trong đời sống.
Ước gì cuộc đời chúng con từ nay được đổi mới, luôn trổ sinh những hoa trái ngọt ngào của lòng bác ái, sự vị tha và niềm vui cứu độ, xứng đáng với tình yêu và bao công lao Chúa đã vun trồng.
Lạy Chúa Giêsu, Đấng hoán cải tâm hồn con, chúng con tín thác vào Chúa. Amen.
Con cám ơn Đức Chúa trời là Chúa lòng lành vô cùng, chẳng bỏ con, chẳng để con không đời đời mà lại sinh ra con, cho con được làm người, cùng hằng gìn giữ con hằng che chở con, lại cho ngôi hai xuống thế làm người, chuộc tội chịu chết trên Cây Thánh Giá vì con, lại cho con được Đạo Thánh Đức Chúa Trời cũng chịu nhiều ơn nhiều phép Hội Thánh nữa, và đã cho phần xác con (ngày/đêm) hôm nay được mọi sự lành, lại cứu lấy con kẻo phải chết tươi ăn năn tội chẳng kịp.
Vậy các Thánh ở trên nước Thiên Đàng, cám ơn Đức Chúa Trời thế nào, thì con cùng hợp cùng các Thánh mà dâng lên Chúa, cùng cám ơn như vậy. Amen
22. Kinh Trông Cậy và Các Câu Lạy: (Mời Vân)
Chúng con trông cậy rất Thánh Đức Mẹ Chúa Trời, xin chớ chê chớ bỏ lời chúng con nguyện, trong cơn gian nan thiếu thốn, Đức Nữ Đồng Trinh hiển vinh sáng láng.
Hằng chữa chúng con cho khỏi mọi sự dữ. Amen
Thưa: Lạy rất Thánh Trái Tim Đức Chúa Giêsu.
Đáp: Thương xót chúng con.
Thưa: Lạy Trái Tim cực thanh cực tịnh rất Thánh Đức Bà Maria.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Thưa: Lạy Ông thánh Giuse là bạn thanh sạch Đức Bà Maria trọn đời đồng trinh.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Thưa: Các Thánh Tử Vì Đạo nước Việt Nam.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Thưa: Nữ Vương ban sự bình an.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Lạy Đức Trinh Vương Hòa Bình là Mẹ thương xót, xin ban ơn cải thiện và thánh hóa dân tộc Việt Nam nhỏ bé chúng con.
Hỡi các Thánh Tử Đạo Việt Nam, xin cầu bầu Chúa, Mẹ ban ơn thánh hóa đặc biệt các Chủ Chăn dân tộc Việt Nam.
Xin Đức Trinh Nữ Maria cùng Thánh Tử chúc lành cho chúng con. Amen.
Xin Thiên Chúa toàn năng ban phúc lành cho tất cả chúng ta, xin Người che chở chúng ta khỏi sự dữ và dẫn đưa tới cuộc sống muôn đời. Amen.
Nhân danh Cha † và Con † và Thánh Thần †. Amen
Giờ sinh hoạt tìm hiểu Kinh Thánh
Chương 32 - Sách Sáng Thế
1 Sáng hôm sau, ông La-ban dậy sớm, hôn các con gái và các cháu ông, chúc phúc cho chúng, rồi lên đường về nhà.2 Ông Gia-cóp đang đi đường thì có những sứ thần của Thiên Chúa gặp ông.3 Vừa thấy các sứ thần, ông Gia-cóp nói: “Đây là trại của Thiên Chúa”, và ông đặt tên cho nơi ấy là Ma-kha-na-gim.
Ông Gia-cóp chuẩn bị gặp ông Ê-xau
4 Ông Gia-cóp sai sứ giả đi trước ông đến với ông Ê-xau tại đất Xê-ia, trong lãnh thổ Ê-đôm.5 Ông ra lệnh cho họ rằng: “Các anh sẽ nói với ông Ê-xau, chủ tôi, thế này: ‘Tôi tớ ngài là ông Gia-cóp nói như sau: Tôi đã trú ngụ tại nhà ông La-ban và đã ở lại mãi đến bây giờ.6 Tôi có bò lừa, chiên dê, tôi trai tớ gái, và tôi sai người báo tin cho ngài để được đẹp lòng ngài.’”
7 Sứ giả trở về với ông Gia-cóp và nói: “Chúng tôi đã đến với ông Ê-xau, anh ông. Ông ấy cũng đang tiến về phía ông, và có bốn trăm người đi cùng.”
8 Ông Gia-cóp sợ hãi kinh hoàng. Ông chia những người đi với ông, cũng như chiên dê, bò và lạc đà, đóng ở hai trại.9 Ông tự nhủ: “Nếu ông Ê-xau đến đánh phá một trại, thì trại còn lại có thể thoát.”10 Ông Gia-cóp cầu nguyện: “Lạy Thiên Chúa của tổ phụ con là ông Áp-ra-ham, Thiên Chúa của cha con là ông I-xa-ác, lạy ĐỨC CHÚA, Đấng đã phán bảo con: ‘Hãy trở về xứ sở, về với họ hàng ngươi, và Ta sẽ đối xử nhân hậu với ngươi’,11 con bé nhỏ, đâu xứng với tất cả mọi ân huệ và tất cả lòng thành tín mà Ngài đã tỏ cho tôi tớ Ngài đây. Thật vậy, khi qua sông Gio-đan, con chỉ có cây gậy, thế mà giờ đây đã thành ra hai trại.12 Xin giải thoát con khỏi tay anh con, khỏi tay anh Ê-xau, vì con sợ anh ấy, sợ anh ấy đến đánh chúng con, đánh cả mẹ lẫn con.13 Chính Ngài đã phán với con: ‘Ta sẽ đối xử rất nhân hậu với ngươi, và sẽ làm cho dòng dõi ngươi nên nhiều như cát ngoài biển, không thể đếm được vì quá đông.’”14 Ông nghỉ đêm tại đó.
Rồi ông lấy một phần của cải tay ông đã làm ra, để làm tặng phẩm biếu ông Ê-xau, anh ông:15 hai trăm dê cái và hai mươi dê đực, hai trăm chiên cái và hai mươi chiên đực16 ba mươi lạc đà cái đang cho bú và con của chúng, bốn mươi bò cái và mười bò đực, hai mươi lừa cái và mười lừa con.17 Ông giao từng đàn vật riêng rẽ cho các đầy tớ và bảo họ: “Các anh hãy đi trước tôi và để một khoảng cách giữa mỗi đàn vật.”18 Ông truyền cho người đầy tớ thứ nhất rằng: “Khi ông Ê-xau, anh tôi, gặp anh và hỏi: ‘Anh là người của ai? Anh đi đâu? Đàn vật đi trước anh là của ai?’19 thì anh trả lời: ‘Của tôi tớ ngài là ông Gia-cóp. Đây là tặng phẩm ông ấy gửi biếu ngài Ê-xau, còn chính ông thì đang đi đằng sau chúng tôi.’”20 Ông cũng truyền cho người thứ hai, người thứ ba, rồi cho tất cả những người đi sau các đàn vật, rằng: “Các anh hãy dùng những lời lẽ ấy mà thưa với ông Ê-xau, khi các anh gặp ông;21 các anh hãy nói: ‘Tôi tớ ngài là ông Gia-cóp cũng đi đằng sau chúng tôi.’ Thật vậy, ông tự nhủ: ‘Ta cho tặng phẩm này đi trước để làm cho anh ấy nguôi giận; sau đó ta sẽ giáp mặt anh ấy và may ra anh ấy sẽ nể ta.’”22 Tặng phẩm đi trước, còn chính ông nghỉ lại đêm ấy trong trại.
Vật lộn với Thiên Chúa
23 Đêm đó, ông Gia-cóp dậy, đem theo hai bà vợ, hai người nữ tỳ và mười một đứa con, và ông lội qua sông Giáp-bốc.24 Ông đem họ theo, đưa họ qua sông, rồi đưa tài sản của ông qua.25 Ông Gia-cóp ở lại một mình.
Có một người vật lộn với ông cho đến lúc rạng đông.26 Thấy không thắng được ông, người đó bèn đánh vào khớp xương hông của ông, và khớp xương hông của ông Gia-cóp bị trật đang khi ông vật lộn với người đó.27 Người đó nói: “Buông ta ra, vì đã rạng đông rồi.” Nhưng ông đáp: “Tôi sẽ không buông ngài ra, nếu ngài không chúc phúc cho tôi.”28 Người đó hỏi ông: “Tên ngươi là gì?” Ông đáp: “Tên tôi là Gia-cóp.”29 Người đó nói: “Người ta sẽ không gọi tên ngươi là Gia-cóp nữa, nhưng là Ít-ra-en, vì ngươi đã đấu với Thiên Chúa và với người ta, và ngươi đã thắng.”30 Ông Gia-cóp hỏi: “Xin cho tôi biết tên ngài.” Người đó nói: “Sao ngươi lại hỏi tên ta?” Và người đó chúc phúc cho ông tại đấy.
31 Ông Gia-cóp đặt tên cho nơi đó là Pơ-nu-ên, “vì –ông nói– tôi đã thấy Thiên Chúa mặt đối mặt, mà tôi đã được tha mạng.”32 Khi mặt trời mọc, ông đi qua Pơ-nu-ên; ông đi khập khiễng vì bị trật xương hông.33 Bởi thế, con cái Ít-ra-en, cho đến nay, không ăn cái gân đùi ở khớp xương hông, vì người đó đã đánh vào khớp xương hông của ông Gia-cóp, vào gân đùi.