-|- CHƯƠNG TRÌNH ĐỌC KINH THÁNG 8 -|-
*:•. †† :Trái Tim Vẹn Sạch Đức Mẹ - ††.•:
Bước vào giờ dâng kinh thiêng liêng hôm nay, chúng ta cùng lắng đọng tâm hồn để chiêm ngắm một mẫu gương đức tin vô cùng cảm động và tuyệt đẹp qua chủ đề: "Lòng mạnh tin, muốn sao được vậy".
Trang Tin Mừng mở ra trước mắt chúng ta hình ảnh một người mẹ Xứ Canaan đầy đớn đau vì đứa con gái bị quỷ ám. Dù gặp phải thử thách, sự im lặng của Chúa và sự xua đuổi của các môn đệ, bà vẫn không ngã lòng. Bà vẫn tiến lại, bái lạy và tha thiết kêu van: "Lạy Chúa, xin cứu giúp tôi!". Sự kiên trì và khiêm nhường tột cùng ấy đã làm rung động trái tim Thiên Chúa, để rồi Ngài thốt lên lời khen ngợi đong đầy thương xót:
"Này bà, lòng bà mạnh tin thật! Bà muốn sao thì được vậy!" (Mt 15, 28).
Nhiều lúc trong cuộc sống, khi chúng ta kiên trì cầu nguyện cho một đứa con ngỗ nghịch, cho một người thân đang mắc bệnh hiểm nghèo, hay cho một bế tắc trong gia đình, chúng ta rơi vào cảm giác Chúa dường như đang im lặng. Những lúc ấy, chúng ta dễ nản lòng, buông xuôi và hoài nghi tình thương của Ngài.
Thế nhưng, Lời Chúa hôm nay nhắc nhở mỗi thành viên phòng HATC chúng ta rằng: Thiên Chúa không bao giờ ngoảnh mặt trước một đức tin kiên trì và khiêm tốn. Sự im lặng của Chúa không phải là sự từ khước, mà là khoảng thời gian Ngài muốn củng cố và tôi luyện để lòng tin của chúng ta trở nên "mạnh tin".
Lạy Chúa Giêsu, chúng con biết rằng phép lạ không bắt đầu từ những điều phi thường, mà bắt đầu từ một lòng tin không lay chuyển nơi quyền năng và Lòng Thương Xót của Chúa.
Trong giờ dâng kinh hôm nay, xin Chúa bước vào từng gia đình, nhìn đến những nhu cầu, những đau khổ và nỗi niềm thầm kín mà mỗi chúng con đang mang vất vả dâng lên. Xin ban cho chúng con một đức tin kiên trung, dũng cảm như người phụ nữ năm xưa – một đức tin biết kiên trì gõ cửa, biết khiêm nhường chờ đợi và trọn niềm tin tưởng vào giờ của Chúa.
Lm. Hoài Đức
ĐK: Lạy Mẹ Ma - ri - a Mẹ Thiên Chúa Mẹ Đồng Trinh. Đoàn con chung tiếng hát chung tấm lòng dâng đời sống. Lạy Mẹ Ma - ri - a Mẹ nhân ái Mẹ hiển vinh. Mẹ chính là Nữ Vương là trạng sư là Mẹ con.
1. Con dâng Mẹ đây tâm hồn đây trí khôn. Cả dĩ vãng cả hiện tại với tương lai. Đức thiện toàn con cương quyết gắng đi tới. Trông lên Mẹ là gương mẫu của đời con.
2. Yêu thanh bần yêu vâng lời yêu khiết trinh. Và yêu sống trên con đường Chúa đi xưa. Xứng con Mẹ con vui bước tới Thiên Chúa. Hy sinh nhiều vì bác ái quên lợi danh.
3. Con nguyện cầu con trung thành con quyết tâm. Mẹ nhận lấy cả tâm hồn con kính dâng lên. Sống bên Mẹ muôn ơn thánh giúp con tiến. Xin che chở giờ sau hết qua trần gian.
Chúng con cầu cùng Đức Chúa Trời, xưa đã cho Đức Chúa Thánh Thần xuống soi lòng dạy dỗ các Thánh Tông Đồ, thì rày chúng con cũng xin Đức Chúa Trời cho Đức Chúa Thánh Thần lại xuống an ủi dạy dỗ chúng con làm những việc lành, vì công nghiệp vô cùng Đức Chúa Giêsu Kitô là Chúa chúng con. Amen
Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng.
Vì vậy, tôi xin Ðức Bà Maria trọn đời đồng trinh, các Thiên Thần, các Thánh và anh chị em, khẩn cầu cho tôi trước tòa Thiên Chúa, Chúa chúng ta.
Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội, và dẫn đưa chúng con đến sự sống muôn đời.Amen
5. Thánh Thi: (Mời Sophie)
Lạy Thiên Chúa,
chúng con xin ca ngợi hát mừng,
tuyên xưng Ngài là Đức Chúa.
Chúa là Cha,
Đấng trường tồn vạn đại,
hoàn vũ này kính cẩn suy tôn.
Trước nhan Chúa,
các tổng thần phủ phục,
mọi thiên thần
và đạo binh thiên quốc
đều cảm tạ và cung chúc tôn thờ,
chẳng khi ngừng
vang dậy tiếng tung hô:
Thánh! Thánh! Chí Thánh!
Chúa Tể càn khôn là Đấng Thánh!
Trời đất rạng ngời
vinh quang Chúa uy linh.
Bậc Tông Đồ
đồng thanh ca ngợi Chúa,
bao vị ngôn sứ tán tụng Ngài.
Đoàn tử đạo
quang huy hùng dũng,
máu đào đổ ra
minh chứng về Ngài,
và trải rộng
khắp nơi trần thế,
Hội Thánh Ngài
hoan hỷ tuyên xưng:
Chúa là Cha lẫm liệt uy hùng,
và Con Một Ngài chí tôn chí ái,
cùng Thánh Thần,
Đấng an ủi yêu thương.
Lạy Đức Ki-tô,
Con Chúa Trời hằng sống,
Ngài là Chúa hiển vinh
đã chẳng nề mặc lấy xác phàm
nơi cung lòng Trinh Nữ
hầu giải phóng
nhân loại lầm than.
Ngài đã ra tay
chiến thắng tử thần,
mở cửa trời
cho những ai tin tưởng.
Ngài hiển trị
bên hữu Chúa Cha,
ngày cuối cùng
sẽ giáng lâm thẩm phán.
Cúi lạy Chúa,
xin phù hộ bề tôi,
Ngài cứu chuộc
bằng bửu huyết tuôn tràn.
Xin được hợp đoàn
cùng muôn thần thánh,
phúc miên trường
vui hưởng ánh vinh quang.
Lạy Chúa,
xin cứu độ dân Ngài,
trên gia nghiệp này,
giáng muôn phúc cả,
dẫn dắt nâng niu đến muôn đời.
Ngày lại ngày,
con xin chúc tụng Chúa
và ca ngợi Thánh Danh
muôn thuở muôn đời.
Hôm nay,
xin Ngài giữ chúng con sạch tội,
dủ lòng thương, lạy Chúa,
xin dủ lòng thương.
Xin đổ tình thương
xuống chúng con, lạy Chúa,
như chúng con
hằng trông cậy nơi Ngài.
Con trông cậy nơi Ngài,
lạy Chúa,
xin đừng để con
phải tủi nhục bao giờ.
ĐC: Từ Xion, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Người, Người hiển trị đến muôn đời muôn thuở. Ha-lê-lui-a.
Sấm ngôn của Đức Chúa
ngỏ cùng Chúa Thượng tôi
"Bên hửu Cha đây, Con lên ngự trị
để rồi bao địch thù,
Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con.
Từ Xi-on, Đức Chúa sẽ mỡ rộng
Quyền vương đế của Ngài:
Giửa lòng địch quân, xin Ngài làm bá chủ.
Đức Chúa phán bảo rằng:
"Ngày đăng quang Con nắm quyền thủ lãnh,
Vẻ huy hoàng rực rỡ tựa thần linh.
Ngay trước lúc hừng đông xuất hiện,
Tự lòng Cha, Cha đã sinh ra Con."
Đức Chúa đã một lần thề ước,
Người sẽ chẳng rút lơì,
Rằng: "Muôn thuở, Con là Thượng Tế
Theo phẩm trật Men-ki-xê-đê."
Tâu Chúa Thượng, Đức Chúa ở bên hửu Ngài
Sẽ đập tan vương bá ngày phẩn nộ.
Dọc đường, Chúa Thượng tôi uống nơi mạch suối,
Nên sẽ ngẩng đầu thật hiên ngang.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
ĐC: Từ Xion, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Người, Người hiển trị đến muôn đời muôn thuở. Ha-lê-lui-a.
ĐC: Trước Thánh Nhan Chúa, địa cầu rung chuyển. Ha-lê-lui-a.
Thuở It-ra-en ra khỏi Ai-cập,
Thuở nhà Gia-cóp rời bỏ ngoại bang,
Thì Giu-đa trở thành nơi Chúa ngự,
It-ra-en nên lãnh địa của Người.
Vừa thấy thế, biển liền trốn chạy,
Sông Gio-đan cũng chảy ngược giòng.
Ví tựa bầy chiên, núi đồi nhảy nhót,
Như thể đàn cừu, gò nổng tung tăng.
Biển kia ơi, việc gì mà trốn chạy?
Gio-đan hỡi! cớ chi chảy ngược dòng?
Kìa núi đồi, sao nhảy nhót ví tựa bầy chiên?
Này gò nổng, sao tung tăng như thể đàn cừu?
Trước Thánh Nhan Chúa, hỡi địa cầu, hãy rung chuyển,
Trước thánh nhan Chúa Trời nhà Gia-cóp,
Người biến đá tảng thành hồ ao,
Và sỏi đá nên mạch nước dồi dào.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
ĐC: Trước Thánh Nhan Chúa, địa cầu rung chuyển. Ha-lê-lui-a.
Thánh Ca: Hôn Lễ Chiên Thiên Chúa
ĐC: Đức Chúa là Thiên Chúa toàn năng, đã lên ngôi hiển trị. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Thiên Chúa ta thờ là Đấng Cứu Độ,
Đấng vinh hiển uy quyền.
Những lời Người phán quyết
Đều chân thật công minh. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Nào ca ngợi Chúa đi,
Hỡi tất cả tôi trung của chúa,
Hỡi những ai lớn nhỏ
Hằng kính sợ Người. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Đức Chúa là Thiên Chúa toàn năng
Đã lên ngôi hiển trị:
Nào ta hãy vui mừng hoan hỷ
Dâng Chúa lời tôn vinh. Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a! Vì nay ta đã tới ngày
Cử hành hôn lễ Chiên Thiên Chúa,
Và Hiền Thê của Người
Đã điểm trang lộng lẫy. Ha-lê-lui-a.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
ĐC: Đức Chúa là Thiên Chúa toàn năng, đã lên ngôi hiển trị. Ha-lê-lui-a.
Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời cầu cho chúng con là kẻ có tội khi này và trong giờ lâm tử. Amen
Sáng Danh Đức Chúa Cha, và Đức Chúa Con, và Đức Chúa Thánh Thần, như đã có trước vô cùng, và bây giờ, và hằng có, và đời đời chẳng cùng. Amen.
– Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con, xin cứu chúng con khỏi sa hỏa ngục, xin đem các linh hồn lên Thiên Đàng, nhất là những Linh Hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn.
13. Bàn Tiệc Lời Chúa: (Mời Lani)
"Ta sẽ dẫn con cái Ta lên núi thánh".
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ðây Thiên Chúa phán: "Hãy giữ luật và thực thi công bình, vì ơn cứu độ của Ta đã gần tới, và sự công chính của Ta sẽ tỏ hiện.
"Người ngoại bang theo Chúa để phụng sự Chúa và mến yêu danh Người, để trở nên tôi tớ Chúa, tất cả những ai giữ ngày Sabbat, không hề sai lỗi, và trung thành với giao ước của Ta, Ta sẽ dẫn chúng lên núi thánh, và Ta sẽ cho chúng niềm vui trong nhà cầu nguyện. Ta sẽ nhận những lễ toàn thiêu và hiến tế của chúng trên bàn thờ, vì nhà Ta là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc".
14. Đáp Ca & ALLELUIA: Tv 66, 2-3. 5. 6 và 8 (Mời Quân/Sophie)
Ðáp: Chư dân hãy ca tụng Ngài! Thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài (c. 4).
1) Xin Thiên Chúa xót thương và chúc phúc lành cho chúng con, xin tỏ ra cho chúng con thấy long nhan Ngài tươi sáng, để trên địa cầu, thiên hạ nhìn biết đường lối của Ngài, cho chư dân người ta được rõ ơn Ngài cứu độ.
2) Các dân tộc hãy mừng vui và khoái trá, vì Ngài công bình cai trị chư dân, và Ngài cai quản các nước địa cầu.
3) Chư dân hãy ca tụng Ngài. Thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài! Xin Thiên Chúa chúc phúc lành cho chúng con, để cho khắp cùng bờ cõi trái đất kính sợ Ngài.
"Thiên Chúa ban ơn và kêu gọi Israel, thì Người không hề hối tiếc".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, tôi nói với anh em là những người gốc Dân Ngoại rằng: Bao lâu tôi là Tông đồ các Dân Ngoại, tôi sẽ tôn trọng chức vụ của tôi, nếu có cách nào làm cho đồng bào tôi phân bì, mà tôi cứu rỗi được ít người trong họ. Vì nếu do việc họ bị loại ra, mà thiên hạ được giao hoà, thì sự họ được thâu nhận sẽ thế nào, nếu không phải là một sự sống lại từ cõi chết?
Vì Thiên Chúa ban ơn và kêu gọi ai, thì Người không hề hối tiếc. Như xưa anh em không tin Thiên Chúa, nhưng nay vì họ cứng lòng tin, nên anh em được thương xót; cũng thế, nay họ không tin, vì thấy Chúa thương xót anh em, để họ cũng được thương xót. Thiên Chúa đã để mọi người phải giam hãm trong sự cứng lòng tin, để Chúa thương xót hết mọi người.
PHÚC ÂM: Mt 15, 21-28
"Này bà, bà có lòng mạnh tin".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: "Lạy Ngài là con Vua Ðavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm". Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà xin rằng: "Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi". Người trả lời: "Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel".
Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: "Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi". Người đáp: "Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó". Bà ấy đáp lại: "Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống".
Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy". Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.
17. Suy niệm lời Chúa (Mời May)
Tại sao vậy?
Chúng ta thật khó trả lời. Có lẽ câu trả lời của ta là: Ta đã được nhiều ơn Chúa rồi. Còn họ bây giờ mới được! Có lẽ Chúa muốn lôi cuốn họ trở về với Chúa, nên cho họ được ơn cứu giúp rõ ràng.
Không, đó là câu trả lời của ta, ngầm chứa một sự tự phụ, một sự bào chữa, cho mình là hơn người ngoại.
Chỉ có Chúa mới trả lời thật chính xác: “Lòng tin của bà mạnh thật, bà muốn sao được vậy, ngay lúc đó con bà được khỏi quỷ ám” (Mt. 15,18). Thế là quá rõ: họ được ơn cứu giúp chính vì họ có lòng tin mạnh thật. Còn ta, ta không được ơn cứu giúp, vì ta kém lòng tin, không xứng đáng nhận được ơn Chúa.
Ơn Chúa dồi dào cho mọi người, như Chúa Giêsu đã nói: “Ta đến cho họ được sống và được sống dồi dào” Người còn giải thích bằng những hình ảnh rất rõ: “Thiên Chúa đã cho mặt trời mọc lên soi sáng cho kẻ xấu cũng như kẻ tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính” (Mt. 5, 45).
Ơn Chúa tràn ngập khắp vũ trụ như ánh sáng mặt trời, nhuần thấm cùng cõi trái đất như mưa sa. Công thần Nguyễn Công Trứ ở thời cấm đạo khốc liệt mà còn nhận thấy “Của trời trăng gió kho vô tận” hay: “Của trời muôn sự để chung, hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi”. Đúng vậy, của trời thì vô tận chỉ hơn nhau có lòng tin anh hùng mà người này thì được ơn dồi dào, người kia thì không được, chứ không phải mang danh có đạo là được ơn. Tiên tri Isaia đã được Chúa tỏ cho biết rõ: Những người ngoại bang nào gắn bó cùng Chúa, phụng sự và yêu mến danh Người, thì được nên tôi tớ của Người... “Ta sẽ dẫn họ lên núi thánh của Ta và cho họ hân hoan bước vào nhà cầu nguyện của Ta…” (Bài I - Is. 56, 6-7).
Thế là Thiên Chúa không tây vị ai, chỉ nể vì: “Bà có lòng tin mạnh thật”. Đó là lý do chính xác nhất mà Chúa Giêsu đã tuyên bố rõ ràng.
Lý do thứ hai tuy Chúa Giêsu không nói ra, nhưng sau này Thánh Phaolô đã nêu trong bài đọc II:
“Trước kia anh em không vâng phục Thiên Chúa, nay được xót thương... để cho chính họ cũng được xót thương” (Rm. 15, 30- 31). Họ đây là dân mới có đạo, tức là: dân ngoại đã có lòng tin mạnh mẽ nên được ơn Thiên Chúa thương xót, để cho dân Do Thái, dân đã có đạo lâu đời, thấy mình không được ơn thương xót cứu giúp vì kém lòng tin, nên phải lo có lòng tin mạnh mẽ mới mong được ơn thương xót của Chúa.
Lòng thương xót của Chúa đối với dân ngoại là một đòn bẩy gián tiếp bẩy dân có đạo noi gương lòng tin mạnh thật của dân ngoại, đánh thức lòng tin của ta, khuyến khích ta gia tăng lòng tin thêm mạnh mẽ, mới mong nhận được ơn cứu giúp như bà dân ngoại xứ Canaan.
Lòng tin mạnh thật của bà thế nào?.
Trước nhất, bà cầu nguyện với Đức Giêsu bằng nhận biết Ngài là con vua David: “Lạy Ngài là con vua David”. Người Do Thái mong đợi con vua David đến giải phóng đế quốc hơn là đến cứu độ. Vì thế khi Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem họ đã hoan hô Ngài như một David chiến thắng dũng tướng Goliad (Mt. 21, 9). Còn bà dân ngoại, bà tin Đức Giêsu là Đấng Cứu thế đến “Đem Tin mừng cho người khốn khó, ân xá cho kẻ tù đày, cho người đui mù được thấy, cho kẻ áp bức được tự do, loan báo năm hồng ân của Chúa” (Lc. 4, 18-19). Lòng tin của bà giống như lòng tin của bà góa tại Sarepta thời tiên tri Elisa và Naaman người Syri thời tiên tri Elisa.
Như vậy lòng tin của bà vào lòng thương của Thiên Chúa, chứ không phải vào tài thao lược của một tướng quân như David. Bà kêu khấn: “Xin dủ lòng thương tôi”. Chính vì tin vào lòng thương xót của Chúa, lòng thương không giới hạn, vượt biên giới Israel mà bà đã đến với Đức Giêsu, dù bà biết mình là dân ngoại và dù Người nói chỉ đến với chiên lạc nhà Israel.
Thứ đến, lòng tin mạnh thật của bà tỏ ra rất kiên trì và khiêm tốn. Bà kiên trì cứ theo sau các Ngài đến nỗi môn đệ không thể chịu đựng nổi nữa. Có lẽ các ông đã đuổi bà đi nhiều lần mà không xong, đành phải xin Thầy bảo bà ấy đi đi. Nhưng bà quyết tâm kêu nài bằng được, đến nỗi Ngài phải nặng lời xỉ vả theo thói dân Do Thái khinh bỉ dân ngoại coi họ như chó má: “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con”. Bà đang sụp lạy trước mặt Người hơn con chó nằm chực chờ vụn bánh trên bàn chủ rơi xuống, nên không lạ gì bà đã thưa lại: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng lũ chó con lại được ăn những vụn bánh trên bàn rơi xuống”. Thật đáng kinh ngạc! Không ai trong dân Israel hay dân có đạo lại khiêm tốn, hạ mình xuống đến thế trước mặt Ngài.
Lòng tin khiêm tốn mạnh thật của bà đã sai khiến được lòng thương của Thiên Chúa: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật, bà muốn sao thì được vậy”. Ngay lúc đó con gái của bà được khỏi quỷ ám.
Nước cờ của vị thiền sư và ngọn nến trong đêm
Tại một ngôi chùa cổ trên đỉnh núi, có một người đệ tử trẻ tuổi luôn mang trong mình sự dằn dằn, uất hận. Anh vốn xuất thân từ một gia đình bị người đời gian dối, cướp mất tất cả. Dù đã lên núi tu tập nhiều năm, mỗi khi nhớ lại quá khứ, lòng anh lại bùng lên ngọn lửa oán giận, khiến tâm trí không một phút giây nào được bình an.
Một buổi tối, khi bão tuyết gầm hú bên ngoài, vị sư thầy gọi anh vào thất, đặt trước mặt một bàn cờ tướng và một ngọn nến đang cháy dở.
Sư thầy nói: "Con hãy nhìn ngọn nến này. Nó tàn đi không phải vì ngọn gió bên ngoài, mà vì bản thân nó đang tự đốt cháy chính mình từ bên trong để tỏa sáng. Lòng oán giận của con cũng vậy. Người khác có thể làm hại con một lần, nhưng chính sự ôm giữ hận thù mới là thứ đang gặm nhấm và thiêu rụi cuộc đời con mỗi ngày."
Người đệ tử nghẹn ngào: "Thưa thầy, nhưng họ đã xử bất công với con. Làm sao con có thể tha thứ khi họ không hề hối lỗi?"
Vị sư thầy mỉm cười, điềm tĩnh xô lệch bàn cờ rồi nhẹ nhàng nói: "Trần gian như một ván cờ, mỗi người con gặp đều mang một duyên nợ. Nếu con đáp trả sự tàn nhẫn bằng lòng hận thù, con chỉ đang kéo dài ván cờ tăm tối đó. Nhưng nếu con biết buông bỏ, con không phải là kẻ thua cuộc, mà là người bước ra khỏi ván cờ để sống một đời tự do."
Đêm đó, nhìn ngọn nến lụi tàn rồi tắt hẳn trong yên lặng, người đệ tử mới bừng tỉnh. Anh hiểu rằng Lẽ sống không nằm ở việc đòi lại sự công bằng từ người khác, mà nằm ở việc giải thoát cho chính tâm hồn mình khỏi gánh nặng của quá khứ.
Xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải,
để con làm bật rễ khỏi lòng con
những ích kỷ và khép kín.
Xin cho con đức tin can đảm
để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến,
chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay.
Xin cho con đức tin sáng suốt
để con thấy được thế giới
mà mắt phàm không thấy,
thấy được Đấng Vô Hình,
nhưng rất gần gũi thân thương,
thấy được Đức Kitô nơi những người nghèo khổ.
Xin cho con đức tin liều lĩnh,
dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân,
dám tiến bước trong bóng đêm
chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa,
dám lội ngược dòng với thế gian
và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó.
Xin cho con đức tin vui tươi,
hạnh phúc vì biết những gì đang chờ mình ở cuối đường,
sung sướng vì biết mình được yêu
ngay giữa những sa mù của cuộc sống.
Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp
qua những cọ sát đau thương của phận người,
để dù bao thăng trầm dâu bể,
con cũng không để tàn lụi niềm tin
vào Thiên Chúa và vào con người.
Lạy Chúa Giêsu, Đấng khơi nguồn và hoàn tất đức tin của chúng con,
Chúa đã khen ngợi những tâm hồn kiên trì xin ơn và phán rằng: "Này bà, lòng bà mạnh tin thật! Bà muốn sao thì được vậy". Giờ đây, quy tụ trong phòng dâng kinh Hồng Ân Thiên Chúa, chúng con xin khiêm nhường phủ phục trước nhan Chúa, nhận biết sự yếu đuối và hạn hẹp của lòng tin nơi chính mình.
Lạy Chúa, Ngài thấu suốt những chao đảo trong tâm hồn chúng con:
Đôi khi gặp sự im lặng của Chúa trước những lời nguyện xin, chúng con lại ngã lòng, mất kiên nhẫn và quên mất rằng giờ của Chúa luôn là thời điểm tốt đẹp nhất.
Lạy Thầy Giêsu mến yêu, chúng con tha thiết kêu xin: "Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin cho chúng con!"
Xin ban cho chúng con một đức tin kiên trung, biết kiên trì gõ cửa và cậy trông không ngừng như người phụ nữ Xứ Canaan năm xưa, dù gian truân hay thử thách vẫn một lòng trung thành dõi theo Chúa.
Xin ban cho chúng con một đức tin khiêm nhường, biết chấp nhận thánh ý Chúa thay vì áp đặt ý muốn cá nhân, tin tưởng rằng Chúa luôn dành cho chúng con điều tốt lành nhất.
Xin ban cho chúng con một đức tin sống động, không chỉ tuyên xưng trên môi miệng nhưng được thể hiện qua đời sống bác ái, sự tha thứ và lòng bao dung hằng ngày.
Lạy Chúa Giêsu, xin củng cố đức tin cho từng thành viên trong phòng dâng kinh HATC và cho mọi gia đình chúng con. Xin giúp chúng con luôn giữ vững ngọn đèn đức tin sáng rực giữa đêm đen thử thách, để cuộc đời chúng con trở thành chứng nhân hào hùng cho Lòng Thương Xót vô bờ bến của Ngài.
Lạy Chúa Giêsu, Đấng ban sức mạnh cho lòng tin chúng con, chúng con tín thác vào Chúa. Amen.
Con cám ơn Đức Chúa trời là Chúa lòng lành vô cùng, chẳng bỏ con, chẳng để con không đời đời mà lại sinh ra con, cho con được làm người, cùng hằng gìn giữ con hằng che chở con, lại cho ngôi hai xuống thế làm người, chuộc tội chịu chết trên Cây Thánh Giá vì con, lại cho con được Đạo Thánh Đức Chúa Trời cũng chịu nhiều ơn nhiều phép Hội Thánh nữa, và đã cho phần xác con (ngày/đêm) hôm nay được mọi sự lành, lại cứu lấy con kẻo phải chết tươi ăn năn tội chẳng kịp.
Vậy các Thánh ở trên nước Thiên Đàng, cám ơn Đức Chúa Trời thế nào, thì con cùng hợp cùng các Thánh mà dâng lên Chúa, cùng cám ơn như vậy. Amen
22. Kinh Trông Cậy và Các Câu Lạy: (Mời Quân)
Chúng con trông cậy rất Thánh Đức Mẹ Chúa Trời, xin chớ chê chớ bỏ lời chúng con nguyện, trong cơn gian nan thiếu thốn, Đức Nữ Đồng Trinh hiển vinh sáng láng.
Hằng chữa chúng con cho khỏi mọi sự dữ. Amen
Thưa: Lạy rất Thánh Trái Tim Đức Chúa Giêsu.
Đáp: Thương xót chúng con.
Thưa: Lạy Trái Tim cực thanh cực tịnh rất Thánh Đức Bà Maria.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Thưa: Lạy Ông thánh Giuse là bạn thanh sạch Đức Bà Maria trọn đời đồng trinh.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Thưa: Các Thánh Tử Vì Đạo nước Việt Nam.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Thưa: Nữ Vương ban sự bình an.
Đáp: Cầu cho chúng con.
Lạy Đức Trinh Vương Hòa Bình là Mẹ thương xót, xin ban ơn cải thiện và thánh hóa dân tộc Việt Nam nhỏ bé chúng con.
Hỡi các Thánh Tử Đạo Việt Nam, xin cầu bầu Chúa, Mẹ ban ơn thánh hóa đặc biệt các Chủ Chăn dân tộc Việt Nam.
Xin Đức Trinh Nữ Maria cùng Thánh Tử chúc lành cho chúng con. Amen.
Xin Thiên Chúa toàn năng ban phúc lành cho tất cả chúng ta, xin Người che chở chúng ta khỏi sự dữ và dẫn đưa tới cuộc sống muôn đời. Amen.
Nhân danh Cha † và Con † và Thánh Thần †. Amen
Giờ sinh hoạt tìm hiểu Kinh Thánh
Chương 34 - Sách Sáng Thế
Cô Đi-na bị làm nhục (Mời Khải)
1 Đi-na, người con gái bà Lê-a đã sinh cho ông Gia-cóp, đi ra xem các con gái xứ ấy.2 Si-khem, con trai ông Kha-mo, người Khi-vi, đầu mục xứ ấy, trông thấy thì bắt cô, rồi cưỡng ép cô ăn nằm với mình.3 Rồi lòng cậu quyến luyến Đi-na, con gái ông Gia-cóp; cậu yêu cô gái và âu yếm dỗ dành cô.4 Si-khem thưa với ông Kha-mo, cha cậu, rằng: “Xin cha cưới cô bé ấy cho con.”5 Ông Gia-cóp nghe biết Si-khem đã xâm phạm tiết hạnh của Đi-na, con gái ông, nhưng vì các con trai ông còn đang ở ngoài đồng với đàn vật của ông, nên ông làm thinh cho đến lúc họ về.
Thỏa thuận về hôn nhân với dân thành Si-khem (Mời May)
6 Ông Kha-mo, cha của Si-khem, ra gặp ông Gia-cóp để nói chuyện với ông.7 Các con trai ông Gia-cóp ở ngoài đồng về. Vừa nghe biết chuyện, những người này bực tức và giận dữ lắm, vì Si-khem đã làm điều đồi bại trong Ít-ra-en, khi ăn nằm với con gái ông Gia-cóp, một điều không được phép làm.8 Ông Kha-mo nói với họ rằng: “Si-khem, con trai tôi, phải lòng con gái các ông, xin các ông gả cô ấy cho nó.9 Các ông hãy kết nghĩa thông gia với chúng tôi: các ông sẽ gả các con gái của các ông cho chúng tôi và sẽ cưới các con gái của chúng tôi về.10 Các ông sẽ ở với chúng tôi, và xứ này sẽ mở ra trước mặt các ông: các ông cứ ở đây, đi lại buôn bán ở đây và tậu đất đai ở đây làm sở hữu.”11 Si-khem nói với cha và anh em cô gái: “Cháu chỉ mong được đẹp lòng bác và các anh, rồi bác và các anh đòi gì, cháu cũng xin nộp.12 Bác và các anh thách sính lễ quà cáp bao nhiêu, cháu cũng xin nộp như bác và các anh đòi, chỉ xin gả cô gái cho cháu.”
13 Khi trả lời cho Si-khem và ông Kha-mo, cha cậu, các con trai ông Gia-cóp đã dùng mưu mà nói, vì cậu đã xâm phạm tiết hạnh của Đi-na, em gái họ.14 Họ nói với những người kia: “Chúng tôi không thể làm điều này là gả em gái chúng tôi cho một người không được cắt bì, vì đối với chúng tôi, đó là một điều sỉ nhục.15 Chúng tôi chỉ đồng ý với điều kiện là các ông trở nên như chúng tôi, nghĩa là cắt bì mọi đàn ông con trai.16 Bấy giờ, chúng tôi sẽ gả các con gái của chúng tôi cho các ông và sẽ cưới các con gái của các ông về, chúng tôi sẽ ở với các ông và chúng ta sẽ thành một dân duy nhất.17 Còn nếu các ông không nghe chúng tôi mà chịu cắt bì, thì chúng tôi sẽ bắt con gái chúng tôi về, và chúng tôi sẽ ra đi.”18 Lời lẽ của họ vừa lòng ông Kha-mo và Si-khem, con ông Kha-mo.19 Chàng trai làm ngay điều đó, không chậm trễ, vì cậu mê con gái ông Gia-cóp; cậu lại là người có uy tín nhất trong gia đình.
20 Ông Kha-mo và ông Si-khem, con ông, ra cửa thành nói với dân rằng:21 “Những người ấy hiền hòa với chúng ta. Cứ để họ ở trong xứ, đi lại buôn bán ở đây; xứ này có đủ chỗ cho họ. Chúng ta sẽ cưới các con gái của họ về, và sẽ gả các con gái của chúng ta cho họ.22 Nhưng những người ấy chỉ đồng ý ở với chúng ta để thành một dân duy nhất, với điều kiện là mọi đàn ông con trai của chúng ta phải chịu cắt bì như họ.23 Các đàn vật của họ, tài sản của họ, gia súc của họ sẽ chẳng thuộc về chúng ta sao? Chúng ta chỉ cần đồng ý với họ là họ sẽ ở với chúng ta.”24 Tất cả những người ra họp ở cửa thành ông Kha-mo đều nghe lời ông và Si-khem, con trai ông; mọi đàn ông con trai, mọi người ra họp ở cửa thành đều chịu cắt bì.
Ông Si-mê-ôn và ông Lê-vi bội ước và báo thù (Mời Lani)
25 Sang ngày thứ ba, khi họ còn đang đau, thì hai con trai ông Gia-cóp là Si-mê-ôn và Lê-vi, anh của Đi-na, mỗi người xách một thanh gươm, vào thành lúc không ai ngờ, và giết mọi đàn ông con trai.26 Các cậu đã dùng gươm giết ông Kha-mo và Si-khem, con trai ông Kha-mo, đem Đi-na ra khỏi nhà Si-khem, rồi đi.27 Các con trai ông Gia-cóp còn đạp lên các xác chết và cướp phá thành, bởi vì người ta đã xâm phạm tiết hạnh em gái các cậu.28 Chiên dê, bò lừa của họ, những gì ở trong thành và ngoài đồng, các cậu đều lấy đi.29 Các cậu mang theo mọi tài sản cũng như mọi đàn bà con trẻ của họ, và cướp phá mọi thứ trong nhà.
30 Ông Gia-cóp nói với Si-mê-ôn và Lê-vi: “Các con đã mang họa đến cho cha, làm cho cha trở nên đáng ghét đối với dân cư xứ này, tức là người Ca-na-an và người Pơ-rít-di. Cha chỉ có một dúm người, chúng sẽ hợp nhau lại chống cha và sẽ đánh cha, cha và gia đình sẽ bị tiêu diệt.”31 Họ đáp: “Chẳng lẽ nó được phép xử với em gái chúng con như với một gái điếm sao?”